Ngày xưa, có một đám mây nhỏ xíu trôi bồng bềnh trên bầu trời xanh. Mây nhỏ rất thích bay lượn, chơi đùa cùng gió và ngắm nhìn thế giới bên dưới.
Một hôm, mây nhỏ buồn bã hỏi bầu trời:
– Bầu trời ơi, con nghe nói khi mây rơi xuống thành mưa là sẽ biến mất. Con sợ lắm. Con không muốn biến mất đâu…
Bầu trời mỉm cười dịu dàng:
– Con yêu quý, con không bao giờ mất đi cả. Khi con rơi xuống thành mưa, con sẽ thấm vào đất, chảy thành suối, thành sông, nuôi cây cối lớn lên. Rồi một ngày, mặt trời sẽ gọi con về, con lại bốc hơi thành mây.
Mây nhỏ dần hiểu ra:
Sự tan biến không phải là mất mát, mà là chuyển hóa.
Không có gì sinh ra hay mất đi hoàn toàn – mọi thứ chỉ thay đổi hình dạng.
Cuối cùng, mây nhỏ mỉm cười và yên tâm ngủ, vì biết mình không bao giờ thật sự biến mất.
Triết lý đạo Phật qua câu chuyện là cuộc sống luôn chuyển động. Không gì sinh ra, cũng chẳng có gì mất đi. Chỉ có sự chuyển hóa. Buông lo sợ, buông dính mắc, ta sẽ thấy tâm mình an nhiên như mây nhỏ – mỉm cười và ngủ yên trong cái thấy “không sinh không diệt”.
"Tôi đến, tôi đi – như mây bay.
Tôi có mặt – muôn nơi, muôn cách."
Khi nhìn sâu vào bản chất của sự sống, ta sẽ thấy:
Không cần sợ hãi cái chết.
Không cần tiếc nuối sự biến mất.
Chỉ cần sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, vì ta là một phần của dòng chảy nhiệm mầu. Mọi sự vật luôn thay đổi, nhưng không có gì mất hẳn – chỉ chuyển hóa.
Vô ngã: Mây không có cái “ta” riêng biệt – nó là một phần của trời, nước, đất.
Buông xả và an trú: Khi hiểu được bản chất sự sống, ta sẽ buông sợ hãi và an nhiên trước mọi đổi thay.
Đây là một trong những câu chuyện mà thiền sư Thích nhất Hạnh thường hay thuyết giảng trong nhứng buổi pháp thoại của ngài. Đó không chỉ là một câu chuyện cho trẻ thơ – mà là bài học sâu sắc cho người lớn chúng ta, là một truyện thiền tuyệt đẹp, giúp người đọc – cả trẻ em lẫn người lớn – hiểu sâu sắc hơn về vô thường, không sinh không diệt, và sự tiếp nối của sự sống trong mỗi hình hài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét