Tôi là người thích học văn chương hơn là toán học, và tôi tin rằng một bài luận hoàn chỉnh được viết trên giấy cần có đủ ba phần: mở bài, thân bài và kết luận.
Trong phần mở bài (introduction), điều khó nhất nhưng cũng quan trọng nhất là phải viết cho được câu chủ đề (thesis statement) và những ý chính để khai triển câu chủ đề ấy (supporting points). Phần thân bài (body) là phần triển khai các ý tưởng để làm sáng tỏ câu chủ đề; phần này gồm nhiều đoạn văn (paragraphs). Cuối cùng là phần kết luận (conclusion), nơi ta nhắc lại câu chủ đề và các ý triển khai, nhưng bằng một cách khác, ngắn gọn và cô đọng hơn.
Nếu nhìn kỹ, cuộc đời của mỗi người cũng chẳng khác bao nhiêu so với một bài luận văn. Nhìn chung, ai cũng đi qua một phần mở đầu, một phần thân bài và rồi đến phần kết luận của đời mình.
Có những đứa trẻ vừa chào đời đã vội ra đi. Chúng ta không có cơ hội để biết “câu chủ đề” của đời bé là gì. Nhưng phần lớn chúng ta đều có khả năng để hoàn tất bài luận đời mình. Tuy vậy, vẫn có không ít người không bao giờ hoàn tất được “bài luận văn” ấy.
Có những người loay hoay mãi mà vẫn không viết ra được câu chủ đề cho đời mình. Lẽ ra, họ có thể bắt đầu viết câu chủ đề ấy từ khi rời ghế trung học. Nhưng thật không may, rất nhiều người đã không làm được điều đó; thậm chí có người đã 50, 60 tuổi mà vẫn loay hoay, không tìm thấy chủ đề, không biết mục đích đời mình là gì.
Trong gia đình tôi cũng có những đứa trẻ như thế: vẫn còn loay hoay tìm kiếm, và có những đứa đã đi lạc lối. Đó là những “bài kết luận” không có chủ đề, thích viết gì thì viết. Một cuộc đời không có lý tưởng, không có mục đích rõ ràng.
Lại có những người viết được câu chủ đề rất sớm, nhưng không biết làm sao để khai triển câu chủ đề trong phần thân bài. Họ giữ mãi một lý tưởng đẹp, nhưng không biến lý tưởng ấy thành những hành động cụ thể, thiết thực. Họ ôm mộng và rồi… chết trong mộng. Họ không viết được phần thân bài, và dĩ nhiên, bài luận đời mình vẫn dang dở. Đây là bài luận không có thân bài.
Có những người lại viết một lúc hai, ba câu chủ đề trong phần mở bài. Vì có quá nhiều mục đích, quá nhiều “chủ đề” cho đời mình nên họ triển khai cuộc đời theo nhiều hướng khác nhau. Cuộc đời trở nên xáo trộn, bất an, mất phương hướng. Dù có đi đến cuối bài luận văn của đời mình, bài luận ấy cũng chẳng nói lên được điều gì rõ ràng, và người khác cũng không thể hiểu được ý nghĩa đời họ. Đó là một bài luận lạc đề.
Có những người viết câu chủ đề cho đời mình rất hay, rất rõ ràng. Nhưng khi bước vào phần thân bài để triển khai, chỉ cần gặp thử thách, khó khăn, nghịch cảnh… là họ chán nản, quay trở lại, xóa bỏ câu chủ đề ấy và loay hoay đi tìm một câu chủ đề khác. Nhưng khốn thay, thời gian để viết bài luận đời mình là có giới hạn. Bài luận chưa kịp viết xong thì đã đến lúc phải nộp. Đó là bài luận chưa có phần kết.
Cũng có những người viết được câu chủ đề, nhưng phần triển khai lại chẳng ăn khớp với chủ đề. Họ như những người nói một đàng, làm một nẻo; lời nói và việc làm không đi với nhau. Họ chọn cho mình một lý tưởng sống rất đẹp, rất cao thượng, nhưng cách họ sống lại không phù hợp với lý tưởng đó. Đó là một bài luận không logic.
Vậy thì, cuộc đời bạn cũng cần có một mục đích, một lý tưởng, giống như một bài luận cần phải có một câu chủ đề. Chính câu chủ đề của bài luận văn sẽ giúp bạn không bị lạc đề, luôn bám sát “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt. Lý tưởng của đời bạn cũng cần thiết và quan trọng như thế.
Thời sinh viên là thời để bạn “viết” câu chủ đề cho đời mình. Nếu chưa viết được câu chủ đề, thì đừng vội bước vào phần thân bài. Chưa tìm ra chủ đích, lý tưởng của đời mình thì hãy khoan hành động, khoan “tự xây dựng” đời mình. Đừng “đụng đâu viết đó”. Cuộc đời và thời gian không cho phép bạn dễ dàng xóa câu chủ đề và viết lại một chủ đề khác đâu.
Khi đã tìm ra chủ đề, mục đích, lý tưởng của đời mình, bạn hãy mạnh dạn triển khai nó. Hãy chia cuộc đời ra thành những đoạn đời, như những đoạn văn vậy. Hãy kiên nhẫn triển khai từng đoạn một, đừng nản chí tháo lui. Cẩn thận hoàn tất đoạn này rồi hãy bắt tay vào đoạn khác. Có như thế, bạn sẽ không bị lạc đề, không mất phương hướng.
Hãy cố gắng bổ túc cho mục đích và lý tưởng đời mình bằng mọi giá. Cũng như mọi câu văn đều phải phục vụ cho câu chủ đề của bài luận, thì mọi hành động của bạn cũng hãy phục vụ cho lý tưởng của đời mình.