Có một anh sinh viên có thành tích học tập rất tốt. Anh lại vô cùng ham học hỏi, thấy gì hay là muốn học liền… Một ngày nọ, anh ta đọc được vài trang trong cuốn sách Talmud - Trí tuệ của người Do Thái, thấy hay quá, bèn quyết định tìm một giáo sĩ Do Thái nổi tiếng ở thành phố nơi anh ta sống để xin được giảng dạy thêm ....
Trước khi giúp anh Sinh viên, Giáo sĩ nói: đây là quyển sách sâu sắc nhất về trí tuệ của người Do Thái, do đó ông sẽ thử kiểm tra trí thông minh của anh chàng bằng một câu hỏi, rồi mới quyết định có giúp anh ta nghiên cứu cuốn sách hay không ?
Anh Sinh viên đồng ý, và vị giáo sĩ đặt câu hỏi:
- Hai người đàn ông cùng leo ra khỏi một ống khói, một người mặt mũi sạch sẽ, còn một người lại nhem nhuốc, dính đầy muội than. Ai sẽ rửa mặt?
Anh sinh viên nhanh nhẩu đáp:
- Người có mặt bẩn sẽ đi rửa mặt! Đây mà cũng được gọi là một câu hỏi ư?
Giáo sĩ thủng thẳng trả lời:
- Sai rồi !. Người mặt sạch sẽ đi rửa mặt !. Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên nghĩ mặt mình cũng sạch. Người mặt sạch nhìn người mặt bẩn nghĩ rằng: mặt mình cũng bẩn, nên anh ta đi rửa mặt !
Anh sinh viên há miệng ngạc nhiên, xin thêm một cơ hội nữa. Giáo sĩ vẫn đưa ra câu hỏi y hệt như ban đầu. Lần này, anh sinh viên trả lời: "Không phải vừa mới nói người mặt sạch đi rửa mặt đấy sao ?"
Giáo sĩ chỉ cười rồi đáp:
- Cả hai cùng đi rửa mặt !. Người mặt sạch nhìn thấy người mặt bẩn, nghĩ mặt mình cũng bẩn, nên đi rửa mặt !. Sau đó, người mặt bẩn thấy người mặt sạch đi, liền đi theo ....
Anh sinh viên không biết nói năng ra làm sao nữa, bèn năn nỉ xin một câu hỏi khác. Vị giáo sĩ vẫn chỉ hỏi lại câu hỏi ban đầu. - Trời ơi, rõ ràng Ngài đã nói hai người cùng đi rửa mặt mà!
Giáo sĩ lại lắc đầu, đáp:
- Vẫn chưa đúng !. Chẳng ai trong số họ đi rửa mặt cả. Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên anh ta cũng nghĩ mình không bị nhem nhuốc, không cần rửa mặt. Còn người mặt sạch thấy người mặt bẩn không rửa mặt, thế thì mình cũng cần gì phải rửa nữa ? ....
Anh sinh viên không còn tin vào tai mình nữa. Tất cả câu trả lời của anh ta đều sai, Anh ta cố đấm ăn xôi, năn nỉ giáo sĩ cho anh ta thêm một cơ hội cuối cùng. Giáo sĩ đồng ý và vẫn chỉ hỏi câu hỏi y hệt như cũ. Anh sinh viên tuyệt vọng gào lên: “Không ai đi rửa mặt cả! Thầy vừa nói thế rồi mà!
Vị giáo sĩ cười ha hả đáp lời:
- Đây là một câu hỏi vô nghĩa, chẳng có lý gì khi hai người cùng chui ra từ một ống khói, lại có người dính bẩn, người sạch sẽ cả!!! Bài học rút ra là: dù bạn có thông minh đến đâu, nhưng nếu bạn dùng cả đời để theo đuổi những câu hỏi sai lầm, thì cuối cùng câu trả lời cũng chẳng đưa bạn đi đến đâu cả…
Sưu tầm trên Internet
Lời bàn: Đừng mất cả đời để tìm câu trả lời cho một câu hỏi sai
Câu chuyện về hai người chui ra khỏi ống khói nghe có vẻ chỉ là một câu đố vui, nhưng phía sau sự hài hước ấy lại chứa đựng một bài học khá sâu sắc về cách con người suy nghĩ và nhìn nhận cuộc đời.
Anh sinh viên rất thông minh. Anh biết suy luận, biết phân tích và luôn cố gắng tìm ra câu trả lời hợp lý. Nhưng điều anh không nhận ra là mình đang bị cuốn vào một cái bẫy: anh chỉ tập trung tìm câu trả lời mà không bao giờ đặt câu hỏi liệu câu trả lời đó có đúng hay không.
Đó cũng là điều rất dễ xảy ra trong cuộc sống.
Nhiều khi chúng ta dành rất nhiều thời gian để tìm lời giải cho một vấn đề, cố gắng phân tích đúng – sai, được – mất, hơn – thua. Chúng ta tranh luận với người khác, tự dằn vặt mình, thậm chí mất nhiều năm để tìm ra câu trả lời. Nhưng có khi điều cần làm trước tiên lại là dừng lại và hỏi:
“Vấn đề này có thật sự cần được giải quyết theo cách tôi đang nghĩ hay không?”
Bởi nếu điểm xuất phát đã sai, thì càng thông minh, càng phân tích nhiều, chúng ta đôi khi lại càng đi xa khỏi sự thật.
Trong câu chuyện này, vị giáo sĩ cuối cùng đã chỉ ra điều vô lý: nếu hai người cùng chui ra từ một ống khói, tại sao một người lại sạch sẽ còn một người lại đầy muội than? Chính giả định ban đầu đã có vấn đề. Vì vậy, tất cả những câu trả lời phía sau, dù nghe có vẻ logic đến đâu, cũng trở nên vô nghĩa.
Trong cuộc sống cũng vậy.
Có những câu hỏi chúng ta không cần phải tìm câu trả lời, mà cần phải học cách đặt lại câu hỏi.
Có khi ta hỏi:
“Vì sao người ấy không yêu tôi?”
Trong khi câu hỏi quan trọng hơn có thể là:
“Tại sao tôi lại cần tình yêu của một người không còn muốn ở bên tôi?”
Ta hỏi:
“Vì sao cuộc đời tôi không được như người khác?”
Nhưng có lẽ nên hỏi:
“Tôi có đang sống cuộc đời của mình hay đang cố sống theo tiêu chuẩn của người khác?”
Ta hỏi:
“Làm sao để giữ được tất cả những gì mình đang có?”
Trong khi một câu hỏi sâu sắc hơn có thể là:
“Điều gì thật sự đáng để tôi giữ lại trong những năm tháng còn lại của cuộc đời?”
Vì vậy, trí thông minh không chỉ nằm ở khả năng tìm ra câu trả lời. Trí tuệ còn nằm ở khả năng nhận ra câu hỏi nào đáng để mình tìm câu trả lời.
Đôi khi, trưởng thành không phải là biết thêm thật nhiều, mà là biết điều gì không cần phải biết; không phải là giải quyết mọi vấn đề, mà là biết vấn đề nào không đáng để mình tiêu hao cả cuộc đời.
Và có lẽ đó mới là điều vị giáo sĩ muốn dạy anh sinh viên:
Đừng vội chứng minh mình thông minh bằng cách tìm ra câu trả lời. Hãy đủ tỉnh táo để nhìn lại câu hỏi trước khi đi tìm lời giải.
Một câu hỏi sai có thể khiến chúng ta đi một vòng rất dài mà vẫn không tìm thấy lối ra.
Trong cuộc đời, đôi khi điều quan trọng nhất không phải là “Tôi đã tìm được câu trả lời chưa?”, mà là “Tôi có đang hỏi đúng câu hỏi hay không?”