Trong kinh điển Phật giáo có bài kinh nói về Niết-bàn. Đây là một bài kinh rất sâu sắc, nhưng cũng rất khó hiểu và không phải ai cũng đủ duyên để lĩnh hội trọn vẹn ý nghĩa. Ngay cả nhiều Phật tử học Phật lâu năm cũng chưa chắc đã hiểu hết lời dạy của Đức Phật. Có thể tóm lược nội dung bài kinh qua ba ý chính.
Thứ nhất: Càng ít phiền não thì càng an lạc
Ngài Xá-lợi-phất khẳng định rằng người càng ít phiền não thì càng có nhiều hạnh phúc. Hạnh phúc của người còn hưởng thụ dục lạc và vật chất nhìn bên ngoài có vẻ phong phú, hấp dẫn và rực rỡ, nhưng thực chất lại rất mong manh.
Bởi lẽ, hạnh phúc ấy phải dựa vào rất nhiều điều kiện. Chỉ cần một điều kiện mất đi thì niềm vui cũng mất theo.
Ví dụ, chúng ta nghĩ rằng miệng, môi và răng đều là của mình nên muốn cười lúc nào cũng được. Nhưng chỉ cần đau răng hay bị bệnh thì việc nở một nụ cười cũng trở nên khó khăn. Hoặc khi có nhiều tiền, ta nghĩ mình sẽ được ăn ngon. Thế nhưng nếu cơ thể mắc bệnh và phải kiêng khem, hay tâm trạng bất an, lo lắng, thì bữa ăn cũng không còn ngon nữa.
Như vậy, hạnh phúc dựa trên dục lạc rất khó có, dễ mất và luôn phụ thuộc vào điều kiện.
Sâu hơn nữa, Đức Phật chỉ ra rằng loại hạnh phúc này còn được hình thành từ những ảo tưởng và sự tưởng tượng của chính chúng ta. Ta thường gắn hạnh phúc với những hình ảnh do gia đình, xã hội hay môi trường sống tạo ra: có tiền là hạnh phúc, có địa vị là hạnh phúc, có người yêu thương là hạnh phúc... Chính những quan niệm ấy khiến ta chạy theo không ngừng.
Người còn nhiều phiền não không thể có hạnh phúc như người đã giảm bớt phiền não. Khi ảo tưởng càng ít thì những mong cầu và mộng tưởng cũng giảm theo.
Thực tế cho thấy, nhiều người chỉ sau khi trải qua biến cố như vỡ nợ, tan vỡ hôn nhân hoặc phát hiện bệnh nặng mới nhìn lại cuộc sống và nhận ra rằng vật chất không phải là tất cả. Khi đó, họ bắt đầu buông bỏ bớt những ham muốn không cần thiết.
Ngược lại, hạnh phúc của người tu tập phải được xây dựng trên sự tỉnh giác, bình an và sự sáng suốt.
Có những niềm vui rất khác nhau giữa những người khác nhau. Người có học thức có thể sẵn sàng bỏ ra rất nhiều tiền để sở hữu một món đồ cổ vì họ tìm thấy trong đó giá trị tinh thần. Trong khi đó, người khác chỉ cần một bữa cơm ngon hoặc một trận bóng đá cũng đã cảm thấy hạnh phúc. Điều này cho thấy cảm nhận hạnh phúc phụ thuộc vào nhận thức của mỗi người, chứ không nằm ở bản thân sự vật.
Thứ hai: Hạnh phúc chân thật không lệ thuộc vào điều kiện
Kinh Niết-bàn dạy rằng hạnh phúc của thế gian luôn mang tính điều kiện. Muốn vui, ta phải dựa vào một người, một hoàn cảnh hay một đối tượng nào đó. Khi điều kiện thay đổi, niềm vui cũng thay đổi theo.
Có nhiều người không hiểu về việc tu thiền. Họ cho rằng chỉ ngồi yên theo dõi hơi thở thì có gì là hạnh phúc. Nhưng khi thật sự thực tập, người hành thiền sẽ cảm nhận được sự bình an từ chính nội tâm. Chỉ cần ngồi yên, biết rõ hơi thở, nhận biết những cảm xúc và suy nghĩ đang sinh khởi nơi thân và tâm, đó đã là một sự an lạc rất lớn.
Ban đầu, việc thực tập đối với người phàm còn nhiều vọng tưởng là điều rất khó khăn. Nhưng nếu có niềm tin nơi giáo pháp, hiểu đúng lời Phật dạy và kiên trì thực hành thì thiền sẽ giúp chúng ta không còn bị những ảo tưởng về hạnh phúc chi phối.
Trong kinh, Đức Phật không bắt buộc mọi người phải ngồi thiền thật lâu hay đi thiền hành trong nhiều giờ. Điều Ngài nhấn mạnh là phải có chánh niệm trong mọi lúc, mọi nơi và trong mọi tư thế: đi, đứng, nằm, ngồi đều biết rõ thân và tâm mình đang ở trạng thái như thế nào.
Đạo Phật cũng dạy chúng ta không nên tin tưởng hay tôn thờ bất kỳ điều gì một cách mù quáng. Trong mọi cuộc tranh luận, điều quan trọng không phải là xác định ai đúng, mà là tìm ra điều gì đúng.
Thứ ba: Vượt khỏi những cặp đối lập và sự dính mắc
Đây là nội dung sâu sắc nhất của bài kinh.
Đời sống của chúng ta luôn vận hành trong những cặp đối lập như: thích và ghét, vui và buồn, được và mất, hơn và thua, gần và xa, đẹp và xấu, giàu và nghèo, sinh và diệt.
Khi tâm còn bám chấp vào những phạm trù đối đãi này thì khổ đau vẫn còn.
Bởi vì đã có thích thì tất yếu sẽ có ghét; có được thì sẽ có mất; có thắng thì sẽ có thua; có khen thì sẽ có chê. Mỗi khi tâm chỉ muốn giữ lấy một mặt và từ chối mặt còn lại thì khổ đau sinh khởi.
Không ai trên đời có thể chỉ gặp điều mình thích mà không gặp điều mình ghét. Không ai thành công mà không từng thất bại. Không ai giữ mãi tuổi trẻ, sức khỏe hay những người mình yêu thương.
Khổ đau không nằm ở bản thân sự việc, mà nằm ở sự dính mắc của tâm đối với các cặp đối lập ấy.
Người tu tập chân chính không phải là người cố gắng chỉ giữ lấy cái tốt và loại bỏ cái xấu, mà là người thấy rõ bản chất vô thường của tất cả các pháp, không còn bị kéo qua kéo lại bởi yêu – ghét, được – mất, hơn – thua.
Đó chính là ý nghĩa của Niết-bàn: vượt lên trên mọi sự chấp trước và mọi cặp đối đãi của thế gian. Khi tâm không còn bị ràng buộc bởi thích hay ghét, thành hay bại, còn hay mất, thì sự bình an chân thật mới xuất hiện. Đó là hạnh phúc không còn lệ thuộc vào bất kỳ điều kiện nào bên ngoài.