Thiền sư Ajahn Sumedho trong một buổi thuyết giảng đã nói rằng chúng ta không giống nhau và những vị thầy khi thuyết giảng giáo lý đạo Phật cũng dùng ngôn ngữ khác nhau để nói về một sự vật hay sự việc, cho nên chúng ta nhìn nhận sự việc không giống nhau. Mỗi người trong chúng ta, ngay trong giây phút này, đều đang ở một trạng thái khác nhau. Người thì đang vui, người đang buồn; người đang nhớ về một chuyện trong quá khứ, người đang lo lắng về tương lai. Suy nghĩ, ký ức, cảm xúc, mong đợi của mỗi người đều không giống nhau.
Vì vậy, nếu chúng ta cố gắng so sánh người này với người khác, rất dễ bị nhầm lẫn. Bởi ở cấp độ của đời sống có điều kiện — hay điều mà Phật giáo gọi là luân hồi (saṃsāra) — mọi thứ đều luôn thay đổi.
Không có trạng thái nào có thể tồn tại mãi mãi như một phẩm chất cố định. Không có niềm vui nào mãi mãi là niềm vui, cũng không có nỗi buồn nào mãi mãi là nỗi buồn. Điều tốt hay xấu, đúng hay sai, cao hay thấp, vật chất hay tinh thần, cảm xúc hay suy nghĩ — tất cả đều nằm trong dòng chảy của những điều kiện.
Đức Phật dạy:
Sabbe saṅkhārā aniccā
Tất cả các pháp hữu vi đều vô thường. Đó đơn giản là bản chất của chúng. Chúng sinh khởi, tồn tại trong một thời gian, rồi thay đổi và biến mất. Giáo lý không nhất thiết phải được tiếp nhận như một học thuyết mà chúng ta buộc phải tin. Bạn không cần nghĩ rằng: “Đức Phật đã nói như vậy, cho nên điều đó chắc chắn đúng.” Thay vào đó, hãy xem lời dạy ấy như một hướng dẫn để quan sát. Đức Phật chỉ cho chúng ta một hướng nhìn, còn việc nhìn thấy điều gì là phần của mỗi người.
Khi một cảm xúc xuất hiện, hãy thử quan sát nó. Khi một ký ức hiện lên, hãy nhận ra nó. Khi một suy nghĩ nảy sinh, hãy nhìn xem nó đang diễn ra như thế nào.
Không nhất thiết phải lập tức quyết định:
Điều này đúng hay sai?
Tốt hay xấu?
Tôi nên có cảm xúc này hay không?
Có thể trước hết chỉ cần nhận biết:
“Nó đang như vậy.”
Đây là một cách rất đơn giản để mở rộng tâm trí và cho phép mình tiếp xúc với thực tại trước khi vội vàng đặt tên, phán xét hoặc kết luận về nó. Thí dụ như khi ta nói về những sự việc diễn ra trong quá khứ thì nó đã không còn , sự việc sẽ diễn ra trong tương lại cũng không biết có xảy ra hay không, và hiện tại khi ta vừa nghĩ đến thôi cũng đã trở thành quá khứ chỉ nên nhìn nhận “Nó là như vậy”
Nghe có vẻ rất khô khan khi chỉ nói:
“Mọi thứ là như vậy.”
Nhưng chính sự đơn giản ấy lại có ý nghĩa. Thay vì liên tục cố gắng xác định xem điều đang xảy ra là tốt hay xấu, đúng hay sai, chúng ta có thể dừng lại một chút và nhận biết nó như nó vốn là.
Một người đang buồn — nỗi buồn hiện diện.
Một người đang tức giận — tức giận hiện diện.
Một người đang vui — niềm vui đang hiện diện.
Không cần phải biến nó thành một câu chuyện lớn hơn.
Đây cũng chính là điều chúng ta có thể thực hành trong thiền định.
Thiền không nhất thiết là việc kiểm soát tâm trí như chúng ta được dạy. Ngày nay có rất nhiều phương pháp thiền khác nhau. Trên Internet, chúng ta có thể tìm thấy vô số kỹ thuật, trường phái và hướng dẫn. Mỗi vị thầy có cách diễn đạt khác nhau. Điều đó cũng tự nhiên, bởi ngôn ngữ và cách truyền đạt của mỗi người không bao giờ hoàn toàn giống nhau. Ngay cả khi hai người cùng nghe một bài pháp thoại, điều họ nghe thấy và cách họ tiếp nhận cũng có thể rất khác nhau. Vì thế, việc lắng nghe Dhamma không nhất thiết nhằm tìm ra câu trả lời cho câu hỏi:
“Ai đúng, ai sai?”
Cũng không phải để bạn cố gắng tin rằng những gì vị thấy này nói là đúng, hay tìm cách chứng minh rằng vị thầy khác nói là sai. Đó chỉ là một lời mời để bạn quay trở lại quan sát chính mình.
Ngay lúc này, trong bạn đang có điều gì?
Có thể là sự bình yên. Có thể là sự khó chịu. Có thể là nghi ngờ. Có thể là đồng tình. Cũng có thể là sự phản đối.
Bất kể nó là gì, trước hết hãy nhận biết:
Nó đang như vậy.
Đó là thực tại của khoảnh khắc này.
Cho dù bạn đang theo một tôn giáo nào đi nữa thì có thể hình dung tôn giáo giống như lớp vỏ bên ngoài của một trái cây.Có nhiều loại trái cây khác nhau. Người này thích loại này, người kia thích loại khác. Việc một người thích một loại trái cây không có nghĩa là loại đó tốt hơn tất cả những loại còn lại.
Tôn giáo cũng vậy.
Con người lớn lên trong những nền văn hóa khác nhau, có những trải nghiệm khác nhau, nên họ có thể tìm thấy ý nghĩa và sự phù hợp trong những truyền thống khác nhau. Điều đáng suy ngẫm không phải là “Tôn giáo của tôi tốt hơn tôn giáo của bạn”, mà là tại sao tâm trí chúng ta lại dễ hình thành cảm giác ấy.
Bởi khi một người nghĩ:
“Những gì tôi có tốt hơn những gì bạn có.”
Thì điều đang diễn ra trước hết là một trạng thái tâm lý. Nó cũng là một hiện tượng có điều kiện. Nó sinh khởi, tồn tại rồi thay đổi. Ngay cả những lời nói cao quý nhất, đẹp đẽ nhất cũng chỉ là những lời nói. Những lời nói cay nghiệt, thấp hèn hay độc ác cũng vậy. Cho dù bạn nghe hay đọc một bài viết rồi bạn hiểu, thì chỉ đơn thuần là "nó là như vậy", bạn không cần phải giải thích lý do tại sao bạn hiểu.
Tất cả đều là saṅkhāra — những gì được tạo thành bởi các điều kiện” nghĩa là: mọi hiện tượng trong thế giới này đều do các nhân duyên kết hợp mà thành, nên chúng vô thường và luôn thay đổi.
Đừng biến suy nghĩ thành bản chất của chính mình. Đó là lý do vì sao việc quan sát những lời nói xuất hiện trong tâm trí lại quan trọng. Khi ngồi yên lặng một lúc, bạn sẽ nhận ra vô số suy nghĩ, ký ức và khái niệm tự nhiên sinh khởi rồi tan biến. Chúng không cần bạn điều khiển, cũng không đòi hỏi phải được giải thích một cách logic. Và càng không cần phải bị phán xét là đúng hay sai, tốt hay xấu. Một suy nghĩ xuất hiện không có nghĩa là bạn chính là suy nghĩ đó.
Thế nhưng, khi một ý nghĩ không tốt nảy lên, chúng ta thường lập tức kết luận: “Tại sao mình lại nghĩ như vậy?” “Có phải mình là người xấu không?” “Một người tốt lẽ ra không nên nghĩ như vậy.” Từ một suy nghĩ ban đầu, tâm trí bắt đầu dệt thêm vô số câu chuyện. Đây chính là sự lan tràn của khái niệm: tâm trí chạy qua lại giữa đúng và sai, nên và không nên, tốt và xấu. Nhưng nếu chỉ quan sát, ta sẽ thấy một điều rất đơn giản: một suy nghĩ vừa nảy ra, và rồi nó sẽ thay đổi. Đó là tất cả.
Trở về với điều đang xảy ra
Thực tập không phải là cố gắng tạo ra một tâm trí chỉ toàn những suy nghĩ “đúng” hay “tốt”, cũng không phải là biến mình thành người không bao giờ có cảm xúc tiêu cực. Điều quan trọng hơn là thấy được bản chất của những gì đang diễn ra: suy nghĩ đến rồi đi, cảm xúc đến rồi đi, ký ức đến rồi đi, quan điểm đến rồi đi. Ngay cả cảm giác “tôi đúng” hay “tôi sai” cũng chỉ đến rồi đi.
Khi nhìn thấy điều đó nhiều lần, chúng ta bắt đầu hiểu sâu hơn về ý nghĩa của sự vô thường. Không cần tin mù quáng. Không cần chống lại những gì đang xảy ra. Chỉ cần nhìn — nhìn vào điều đang hiện diện ngay trong khoảnh khắc này. Và có thể, thay vì vội vàng hỏi “Nó đúng hay sai?”, chúng ta học cách dừng lại và nhận biết: “Nó đang như vậy.”
Từ sự nhận biết đơn giản ấy, một khoảng không nhẹ nhàng mở ra trong tâm trí — nơi chúng ta không còn bị buộc phải nắm giữ mọi suy nghĩ, cảm xúc hay quan điểm như một sự thật cố định về bản thân và thế giới. Trong khoảng không ấy, sự tự do nội tâm bắt đầu nảy nở, lặng lẽ mà sâu xa.