Ngày xưa có một vị vua quyền lực và giàu có. Ông sở hữu cả một thiên hạ rộng lớn, nhưng đến cuối đời lại sống trong nỗi sợ, cô đơn và trống rỗng. Một ngày nọ, nhà vua hỏi một vị tu sĩ:
– Tại sao ta có tất cả mà trong lòng vẫn cảm thấy trống rỗng như thế này?
Vị tu sĩ mỉm cười đáp:
– Bệ hạ nghĩ mình có cả thiên hạ, nhưng thật ra chẳng có gì là của mình cả.
Câu trả lời ấy khiến nhà vua giật mình tỉnh ngộ. Suốt đời ông tin rằng quyền lực, tài sản và người thân đều thuộc về mình. Nhưng rồi ông nhận ra tất cả chỉ như giọt sương mai, như bóng mây đầu núi. Đến lúc nhắm mắt xuôi tay, chẳng ai mang theo được điều gì.
Chúng ta cũng giống như vị vua ấy. Có những thứ từng thuộc về mình nhưng rồi lại mất đi. Có những điều ta cố ôm thật chặt, nhưng cuộc đời vốn vô thường nên mọi thứ đều có thể đổi thay trong khoảnh khắc. Đức Phật dạy rằng mọi sự trên đời đều là tạm bợ, đến lúc đủ duyên thì đến, hết duyên thì đi. Chính sự thật ấy giúp chúng ta hiểu vì sao buông xả lại là con đường dẫn đến bình yên.
Chúng ta đến với cuộc đời này bằng hai bàn tay trắng và khi ra đi cũng vậy. Thế nhưng nhiều người lại dành cả đời để nắm giữ, tích góp như thể mọi thứ sẽ thuộc về mình mãi mãi. Chính sự chấp thủ ấy tạo nên khổ đau: khổ vì muốn giữ, khổ vì sợ mất và khổ khi phải chia lìa.
Lời dạy của Đức Phật tuy giản dị nhưng có thể thay đổi cách chúng ta sống. Trong cõi tạm này, không có gì thật sự là của ta. Thân thể này không phải của ta hoàn toàn, bởi ta không thể ngăn nó già đi, mắc bệnh tật hay chết. Tiền tài, vật chất cũng không thật sự thuộc về ta, vì chúng đến rồi đi theo nhân duyên. Ngay cả cảm xúc và suy nghĩ cũng không hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của ta, bởi chúng luôn thay đổi từng ngày.
Khi chấp vào những điều vô thường ấy, tâm sẽ rối loạn hơn và cuộc đời sẽ mệt mỏi hơn. Nhưng khi hiểu rằng mọi sự vật và con người đều vận hành theo quy luật duyên khởi, có đến thì có đi, có hợp thì có tan, ta sẽ học được cách buông.
Buông không có nghĩa là từ bỏ trách nhiệm hay thờ ơ với cuộc sống. Buông là không còn khổ vì níu giữ những điều không thể giữ. Buông tiền bạc khi được mất đổi thay. Buông tuổi thanh xuân khi thời gian trôi qua. Buông một người đã rời xa. Buông nỗi đau khi người thân qua đời. Khi hiểu luật nhân quả và vô thường, ta sẽ dần biết đặt xuống những gánh nặng trong lòng để tìm lại sự an yên.
Một ví dụ rất đơn giản là khi bạn bước vào một quán ăn và gọi món ngon nhất. Trong khoảnh khắc thưởng thức, bạn cảm thấy vô cùng thích thú. Nhưng chỉ ít phút sau, hương vị ấy đã biến mất. Điều từng khiến bạn say mê rồi cũng trở thành thứ bị đào thải khỏi cơ thể. Ngay cả những niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống cũng không nằm ngoài quy luật vô thường ấy.
Nói tóm lại, không có gì thực sự là của ta mãi mãi: tiền bạc, danh vọng, tình yêu hay những giấc mơ còn dang dở. Buông không phải là phản bội, cũng không phải là lãng quên. Buông là nhìn rõ rằng điều mình từng quý trọng đã hết duyên để ở lại. Và khi ấy, ta cho phép bản thân được tự do, nhẹ lòng và bước tiếp trên con đường của mình.