Nhiều người nghĩ rằng giải thoát chỉ có được khi trở thành bậc Thánh. Thật ra, giải thoát không chỉ nằm ở đích đến, mà đã bắt đầu ngay trên con đường tu tập.
Những người du lịch nhiều nơi trên thế giới thường có chung một nhận xét: "Điều thú vị của một chuyến đi không phải chỉ ở điểm đến, mà nằm rải rác trên suốt hành trình." Một chuyến đi thành công là chuyến đi mà người lữ khách có niềm vui trong từng chặng đường. Nếu suốt quãng đường chỉ toàn bực bội, lo lắng và mệt mỏi thì dù đến được nơi mong muốn, niềm vui cũng không còn trọn vẹn.
Con đường tu học cũng vậy. Nếu chỉ mong một ngày nào đó chứng đắc mới gọi là hạnh phúc thì ta đã bỏ lỡ giá trị lớn nhất của việc tu. Mỗi ngày biết bớt tham, bớt sân, bớt si; mỗi ngày sống bình an hơn, sáng suốt hơn, đó đã là những bước giải thoát.
Nhà thơ Tô Đông Pha đời Tống có bài thơ nổi tiếng về núi Lư Sơn:
Lư Sơn yên tỏa Chiết Giang triều,
Vị đáo bình sinh hận vị tiêu.
Đáo đắc hoàn lai vô biệt sự,
Lư Sơn yên tỏa Chiết Giang triều.
Tạm dịch:
Khi chưa đến thì ôm bao khát vọng, tưởng rằng chỉ cần đến nơi ấy là mọi điều sẽ viên mãn. Nhưng khi đã đến rồi mới nhận ra, cảnh cũ vẫn là mây phủ Lư Sơn, sóng nước Chiết Giang như xưa; hóa ra điều thay đổi không nằm ở cảnh vật mà ở chính tâm mình.
Bài thơ nhắc chúng ta rằng hạnh phúc không nằm ở việc đạt được điều gì, mà nằm ở cách ta sống và chuyển hóa trên từng bước đường đi.
Trong Tam tạng Pāli có một thuật ngữ rất đặc biệt là gotrabhū. Muốn hiểu sâu ý nghĩa của từ này cần học Vi Diệu Pháp (A Tỳ Đàm). Gotrabhū có nghĩa là chuyển đổi chủng tánh, từ bỏ thân phận cũ để bước sang một tầng sống cao hơn.
Theo kinh điển, phần lớn chúng sinh sống trong dục lạc. Suốt ngày họ dùng mắt để tìm cái đẹp, tai để tìm âm thanh dễ chịu, mũi để ngửi, lưỡi để nếm, thân để hưởng thụ và tâm luôn chạy theo thế giới vật chất. Điều đáng suy ngẫm là trong số đó đôi khi cũng có cả những người xuất gia nếu không biết tu tập đúng nghĩa.
Nếu không học giáo lý và không rèn luyện tâm, khoảng cách giữa con người và loài vật gần như không còn bao nhiêu. Thú vật biết đói thì ăn, khát thì uống, đến mùa thì giao phối, gặp nguy hiểm thì tự vệ. Nếu con người cũng chỉ sống để thỏa mãn bản năng như vậy thì tuy mang thân người nhưng đời sống tinh thần không khác gì bao nhiêu.
Chính vì vậy, chúng ta cần học Phật pháp để thường xuyên chuyển hóa chính mình, không tiếp tục đi theo lối mòn của dục vọng như từ ngàn đời. Tu học là từng bước nâng tâm mình lên một tầng cao hơn, để không còn chìm sâu trong khổ đau, không còn sống trong bóng tối của vô minh và cũng không còn bằng lòng với một đời sống thấp kém về tâm linh.
Sự nâng lên ấy không phải để trở nên hơn người, mà để chính mình có một đời sống tốt đẹp hơn, có nhận thức sáng suốt hơn và cuối cùng là có một điểm đến tốt đẹp hơn.
"Chuyển đổi gia tộc" theo Gotrabhū ở đây không phải là thay đổi dòng họ theo nghĩa thế gian, mà là từ bỏ thân phận cũ của một người sống trong tham dục để trở thành một con người mới, biết sống an lạc trong giới, định và tuệ.
Đó là giai đoạn đầu của giải thoát.
Ở mức độ cao hơn, khi một người phàm chứng đạo thì chính là lúc họ từ bỏ hoàn toàn thân phận phàm phu để bước vào dòng Thánh. Đó mới là ý nghĩa trọn vẹn của sự chuyển đổi chủng tánh mà kinh điển đề cập.
Trong cuộc sống, ai cũng mong mỗi năm thu nhập khá hơn, sức khỏe tốt hơn và cuộc sống ổn định hơn. Thì trên con đường tu tập cũng vậy, đạo tâm, trí tuệ, chánh niệm và lòng từ bi cũng phải được tăng trưởng theo thời gian.
Vì thế, mỗi người cần thường xuyên nhìn lại bản thân để biết bậc thang kế tiếp cần bước lên là gì. Hãy tự hỏi:
Trí tuệ của mình hôm nay có hơn trước không?
Tâm bố thí có rộng mở hơn không?
Giới hạnh có nghiêm túc hơn không?
Việc học Phật pháp có tiến bộ không?
Chánh niệm có vững vàng hơn không?
Đức tin đối với Tam bảo có sâu sắc hơn không?
Không ai có thể đứng yên trên con đường tu tập. Kinh dạy rằng nếu không tiến lên thì sẽ bị thụt lùi.
Khi tuổi càng lớn, sức khỏe ngày càng suy giảm, tuổi già, bệnh tật và cái chết sẽ từng bước đến gần. Vì vậy, điều quan trọng không phải là làm sao tránh được già, bệnh và chết, mà là sống thế nào để khi những điều ấy đến, ta vẫn bình thản, không hoảng sợ.
Một người Phật tử tu đúng là người vẫn giữ được sự bình tâm trước nghịch cảnh, trước bệnh tật và trước vô thường. Ngược lại, nếu thường xuyên bố thí, cúng dường, trai tăng nhưng tâm vẫn luôn bất an, phiền não và dao động thì cần nhìn lại con đường mình đang đi. Công đức bên ngoài rất quý, nhưng mục tiêu cuối cùng của việc tu vẫn là chuyển hóa nội tâm để đạt được sự an lạc và giải thoát ngay trong hiện tại.
Con đường học đạo cũng như vậy.
Giải thoát không đợi đến ngày thành Phật.
Giải thoát là mỗi ngày bớt đi một sợi dây trói buộc.
Bởi mục đích của việc tu không phải là tích lũy công đức để tự hào.
Mà là chuyển hóa chính mình.
Khi tâm được chuyển hóa, từng bước chân đều là giải thoát.
Khi tâm được chuyển hóa, mỗi ngày sống đều là một ngày đi gần hơn đến Niết-bàn.
Và khi ấy, con đường không còn khác với đích đến.
Ngay nơi con đường ấy đã có hạnh phúc.
Ngay nơi con đường ấy đã có bình an.
Đó chính là ý nghĩa của người biết tu.