Bài viết này dành cho những ai đã đi qua một chặng đường khá dài của cuộc đời, đã từng trải qua những vui buồn, được mất, thành công và thất bại. Khi tuổi đời càng nhiều, chúng ta càng có cơ hội nhìn lại những gì đã xảy ra và nhận ra rằng, có những điều trước đây tưởng như là bất hạnh, nhưng sau một thời gian lại trở thành một bài học quý giá. Vì thế, thay vì chỉ nhìn lại quá khứ bằng sự tiếc nuối hay trách móc, có lẽ chúng ta nên cùng nhau suy ngẫm về những điều đã xảy ra, để từ những kinh nghiệm ấy, những tháng ngày còn lại của cuộc đời có thể trở nên bình an, trọn vẹn và hạnh phúc hơn.
Vì sao lại là tôi?
Đã bao giờ bạn tự hỏi:
“Tại sao chuyện này lại xảy ra với tôi mà không phải với người khác?”
“Tại sao cuộc đời lại bất công với tôi như vậy?”
Đó là những câu hỏi rất con người. Khi gặp một biến cố đau buồn, mất mát, thất bại hay một điều bất công, phản ứng đầu tiên của chúng ta thường là than trách: trách bản thân, trách người khác, trách hoàn cảnh, thậm chí trách cả cuộc đời. Nhưng càng sống lâu, càng trải qua nhiều thăng trầm, chúng ta càng có thể nhận ra một điều: không phải tất cả những gì xảy đến đều nằm trong sự kiểm soát của chúng ta, nhưng cách chúng ta đối diện với những điều ấy lại nằm trong tay chúng ta.
Câu nói “Mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó” không nhất thiết có nghĩa là mọi biến cố đều đã được ai đó sắp đặt từ trước. Cũng không có nghĩa là chúng ta phải chấp nhận mọi thứ một cách thụ động. Đôi khi, “lý do” không nằm ở nguyên nhân khiến sự việc xảy ra, mà nằm ở ý nghĩa chúng ta có thể rút ra từ sự việc ấy. Một biến cố có thể không mang lại điều tốt đẹp ngay từ đầu. Nhưng sau khi đi qua nó, chúng ta có thể trở nên trưởng thành hơn, hiểu mình hơn, biết trân trọng những gì đang có và biết điều gì thực sự quan trọng trong cuộc đời.
Khi cuộc đời không đi theo điều chúng ta mong muốn, những người có niềm tin tôn giáo thường tìm thấy trong đức tin một điểm tựa tinh thần để vượt qua những bất trắc của cuộc sống. Niềm tin giúp con người có thêm sức mạnh khi đứng trước những điều mà lý trí không thể giải thích hoặc kiểm soát. Tuy nhiên, không phải chỉ những người có tôn giáo mới có cách nhìn như vậy. Nhiều người không theo tôn giáo vẫn tin rằng cuộc đời có một trật tự nào đó, hoặc tin rằng những gì xảy ra có thể mang đến một ý nghĩa nhất định cho hành trình sống của mỗi người.
Dù gọi đó là số phận, nhân quả, định mệnh hay đơn giản là những quy luật của cuộc sống, điều quan trọng không nằm ở cái tên gọi. Điều quan trọng hơn là chúng ta sẽ làm gì với những gì đã xảy ra. Có người cho rằng câu nói “mọi chuyện xảy ra đều có lý do” mang màu sắc tâm linh và có thể khiến con người trở nên an phận, phó mặc cho số phận. Nếu hiểu theo nghĩa “đã được định sẵn thì mình không cần cố gắng”, thì quả thật đó không phải là một cách sống tích cực. Nhưng nếu hiểu câu nói ấy như một lời nhắc nhở rằng cuộc đời luôn có những điều nằm ngoài khả năng kiểm soát của chúng ta, thì nó lại mang một ý nghĩa rất khác.
Người trẻ thường muốn chiến thắng mọi thứ bằng ý chí. Họ muốn thay đổi hoàn cảnh, chinh phục cuộc đời và chứng minh rằng mình có thể làm được mọi thứ. Đó là một nguồn năng lượng đáng quý. Nhưng khi đã đi qua nhiều năm tháng, chúng ta sẽ hiểu rằng có những chuyện dù cố gắng đến đâu cũng không thể thay đổi. Có những người chúng ta rất muốn giữ lại nhưng vẫn phải chia xa. Có những kế hoạch đã được chuẩn bị rất lâu nhưng cuối cùng vẫn phải hủy bỏ. Có những điều chúng ta cho rằng chắc chắn thuộc về mình, nhưng rồi lại mất đi. Lúc ấy, trưởng thành không còn chỉ là biết cách chiến đấu, mà còn là biết khi nào cần chấp nhận.
Đại dịch COVID-19 là một ví dụ rất rõ ràng. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, cuộc sống của hàng triệu người trên thế giới đã bị đảo lộn. Những kế hoạch công việc bị hủy bỏ, những chuyến đi phải dừng lại, những cuộc gặp gỡ trở nên khó khăn. Đau lòng hơn, có những người mất đi người thân nhưng không thể tổ chức một tang lễ bình thường để nói lời từ biệt. Đó là những mất mát mà không ai mong muốn. Nhưng khi biến cố đi qua, nhiều người bắt đầu nhìn lại cuộc sống của mình. Họ nhận ra rằng những thứ từng được xem là quan trọng — tiền bạc, địa vị, vật chất hay những kế hoạch dài hạn — đôi khi có thể biến mất rất nhanh. Ngược lại, những điều tưởng như rất bình thường lại trở nên quý giá: một bữa cơm cùng gia đình, một cuộc trò chuyện với người thân, một sức khỏe tốt, một ngày bình yên và đơn giản được sống bên những người mình thương. Có người sau đại dịch đã thay đổi cách sống. Họ bớt chạy theo vật chất, bớt tranh giành, bớt đặt nặng những điều không thật sự cần thiết. Họ bắt đầu biết trân trọng hiện tại hơn. Như vậy, chúng ta có thể không lựa chọn được biến cố, nhưng chúng ta có thể lựa chọn bài học mà chúng ta nhận được từ biến cố ấy.
Nếu nhìn cuộc đời dưới góc nhìn nhân quả theo giáo lý Phật giáo, chúng ta càng không nên hiểu “mọi chuyện xảy ra đều có lý do” theo nghĩa là một số phận đã được viết sẵn và con người chỉ việc đi theo. Phật giáo nhấn mạnh nhân quả. Những gì xảy ra trong đời chịu ảnh hưởng bởi rất nhiều điều kiện và nguyên nhân, trong đó có hành động, lời nói, suy nghĩ của chính chúng ta, nhưng cũng có những yếu tố khách quan mà chúng ta không thể kiểm soát. Vì vậy, nhân quả không phải là một lời giải thích đơn giản rằng “chuyện gì xảy ra với bạn cũng là vì bạn đáng nhận như vậy.” Cách hiểu ấy có thể trở thành sự phán xét và đôi khi khiến con người thêm đau khổ. Điều quan trọng hơn của nhân quả là giúp chúng ta hiểu rằng mỗi hành động đều để lại hậu quả, và những gì chúng ta gieo hôm nay sẽ góp phần tạo nên cuộc sống ngày mai.
Niềm tin không phải là phó mặc cho số phận và nếu chúng ta có niềm tin tôn giáo, niềm tin ấy có thể trở thành một điểm tựa rất lớn. Nhưng niềm tin không nên được hiểu là ngồi yên chờ đợi mọi thứ tự giải quyết. Nếu tin vào nhân quả, chúng ta càng phải hiểu rằng chính mình cũng đang tạo ra những nhân trong từng ngày sống. Nếu tin vào điều thiện, chúng ta phải thực hành điều thiện. Nếu mong muốn một xã hội công bằng, chúng ta phải góp phần tạo nên sự công bằng ấy. Nếu mong muốn cuộc sống bình an, chúng ta cũng phải học cách điều chỉnh tâm mình.
Bởi trên thế giới này, chúng ta không thể chỉ ngồi chờ một sức mạnh nào đó giải quyết mọi bất công. Một cuộc sống tốt đẹp cần đến sự nỗ lực của mỗi con người. Công bằng không phải lúc nào cũng xuất hiện ngay trước mắt chúng ta. Người tốt đôi khi vẫn gặp bất hạnh, người xấu đôi khi vẫn có những ngày tháng thuận lợi. Vì thế, nếu chỉ nhìn vào những gì xảy ra trước mắt để kết luận rằng cuộc đời hoàn toàn công bằng hay hoàn toàn bất công, chúng ta rất dễ rơi vào thất vọng.
Phật giáo nhắc chúng ta nhìn sâu hơn vào nhân, duyên và quả, đồng thời chịu trách nhiệm về những gì mình tạo ra. Cuối cùng, điều quan trọng là cách chúng ta bước tiếp. Có lẽ sau một đời người, chúng ta sẽ hiểu rằng không phải chuyện gì xảy ra cũng cần một lời giải thích hoàn hảo.
Có những câu hỏi mà chúng ta sẽ không bao giờ có câu trả lời.
Có những mất mát, dù đã trôi qua bao nhiêu năm, vẫn còn để lại một khoảng trống.
Có những chuyện từng khiến chúng ta đau khổ nhưng về sau lại trở thành bước ngoặt giúp chúng ta trưởng thành.
Vì vậy, thay vì luôn hỏi “Tại sao lại là tôi?”, có lẽ chúng ta nên học cách hỏi:
“Bây giờ tôi có thể làm gì?”
Quá khứ không thể thay đổi. Những gì đã xảy ra không thể quay lại. Nhưng cách chúng ta nhìn về quá khứ, cách chúng ta sống trong hiện tại và cách chúng ta chuẩn bị cho tương lai vẫn nằm trong khả năng của mình.
“Mọi chuyện xảy ra đều có lý do” có thể không phải là một chân lý tuyệt đối để chúng ta dùng để giải thích mọi biến cố trong cuộc đời. Nhưng nếu hiểu nó như một lời nhắc nhở, thì đó là một lời nhắc rất đáng quý:
Mỗi biến cố đều có thể trở thành một bài học.
Mỗi mất mát đều có thể giúp ta hiểu hơn về tính vô thường.
Mỗi lần vấp ngã đều cho ta cơ hội nhìn lại chính mình.
Và mỗi ngày còn được sống đều là một cơ hội để chúng ta gieo những hạt giống tốt đẹp hơn. Đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ không còn quá bận tâm về việc cuộc đời đã lấy đi của chúng ta những gì. Điều quan trọng hơn là sau tất cả những gì đã xảy ra, chúng ta còn lại điều gì trong tâm mình — sự oán trách hay sự bình an, sự tiếc nuối hay lòng biết ơn, sự chấp giữ hay khả năng buông xuống.
Có lẽ đó mới là ý nghĩa sâu xa nhất của việc chúng ta đang đi qua một cuộc đời dài.