Có lẽ không có giai đoạn nào trong đời người đẹp bằng những ngày đang yêu.
Đó là những ngày người ta có thể nhớ nhau chỉ vì một tin nhắn chưa đến, vui cả ngày chỉ vì một ánh mắt, một nụ cười. Tình yêu khi ấy dường như không cần quá nhiều lý do. Chỉ cần được ở bên nhau, được nghe giọng nói của nhau, được cùng nhau đi qua một buổi chiều, ngồi bên nhau ở những quán cà phê cũng đủ để cảm thấy cuộc đời đẹp hơn.
Có biết bao câu thơ đã được viết về tình yêu.
Xuân Diệu từng hỏi:
“Làm sao cắt nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều…”
là cảm xúc của Đỗ Trung Quân
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Hay Xuân Quỳnh viết:
“Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau.”
Tình yêu lúc ấy thật đẹp bởi nó được nuôi dưỡng bằng cảm xúc. Rồi một ngày, hai người quyết định kết hôn. Và cũng từ ngày đó, tình yêu bước sang một chương khác.
Khi tình yêu bước vào đời sống.
Những năm đầu sau khi kết hôn thường vẫn rất đẹp.
Hai người có một mái nhà chung, cùng ăn những bữa cơm, cùng đi làm, cùng vẽ ra những kế hoạch cho tương lai. Họ vẫn trao nhau những lời ngọt ngào, những cái ôm, những buổi hẹn hò đầy háo hức.
Rồi các con ra đời.
Cuộc sống bắt đầu có thêm vô số điều phải lo.
Tiền nhà, tiền điện, tiền học, tiền sữa, công việc, cha mẹ hai bên, sức khỏe, những đêm mất ngủ vì con khóc. Người này nghĩ mình đã cố gắng rất nhiều, trong khi người kia lại cảm thấy mình là người hy sinh nhiều hơn.
Những chuyện trước đây rất nhỏ bỗng trở thành nguyên nhân của những cuộc tranh cãi.
“Anh phụ em chăm con một chút được không?”
“Anh đi làm cả ngày, mệt rồi.”
“Em ở nhà cũng đâu phải chơi.”
“Anh kiếm tiền cũng đâu phải để cho riêng anh.”
Từ chuyện chăm con chuyển sang chuyện tiền bạc.
Từ chuyện tiền bạc chuyển sang chuyện bố mẹ của cả hai bên.
Từ chuyện nhà cửa chuyển sang chuyện ai hy sinh nhiều hơn.
Và đôi khi, một cuộc tranh cãi không còn là về chuyện đang xảy ra nữa. Nó trở thành nơi hai người mang tất cả những tổn thương cũ ra để tính với nhau..
Đến một lúc nào đó, người vợ có thể tự hỏi:
“Người đàn ông ngày trước đâu rồi?”
Còn người chồng cũng có thể tự hỏi:
“Người phụ nữ ngày trước đâu rồi?”
Ngày trước cô ấy dịu dàng biết bao.
Ngày trước anh ấy quan tâm mình biết bao.
Ngày trước chỉ cần mình buồn, anh ấy đã nhận ra.
Ngày trước, chỉ cần cô ấy mệt, mình đã muốn làm mọi thứ để cô ấy vui.
Vậy mà bây giờ, hai người có thể sống chung một nhà nhưng lại cảm thấy rất xa nhau.
Có phải tình yêu đã hết? Không hẳn thế. Có thể chỉ là tình yêu đã thay đổi hình dạng. Khi yêu, chúng ta yêu một con người. Khi cưới, chúng ta sống với một người. Đây có lẽ là một trong những khác biệt lớn nhất giữa tình yêu và hôn nhân.Khi yêu, chúng ta thường nhìn thấy những điều mình thích ở người kia. Nhưng khi kết hôn, chúng ta bắt đầu nhìn thấy cả những điều trước đây mình chưa từng để ý.
Người chồng có thể nhận ra vợ mình rất nhạy cảm.
Người vợ nhận ra chồng mình ít nói.
Chồng thích sự rõ ràng, vợ lại cần được chia sẻ cảm xúc.
Chồng nghĩ rằng “anh đi làm kiếm tiền cho gia đình” chính là biểu hiện của trách nhiệm.
Vợ lại nghĩ rằng “em cần anh ở bên và chia sẻ với em” mới là biểu hiện của tình yêu.
Không ai hẳn là sai. Chỉ là hai người đang dùng hai ngôn ngữ khác nhau để nói về tình yêu. Đây cũng là lúc nhiều cuộc hôn nhân bắt đầu xuất hiện những hiểu lầm.
Người chồng nghĩ:
“Anh làm tất cả những điều đó vì gia đình, tại sao em vẫn không hiểu?”
Người vợ nghĩ:
“Em đâu cần anh làm tất cả. Em chỉ cần anh quan tâm đến cảm xúc của em một chút.”
Một người cho rằng mình đang yêu. Một người lại cảm thấy mình không được yêu.
Và điều đau lòng nhất là đôi khi cả hai đều đang cố gắng, nhưng lại không nhận ra những nỗ lực của nhau. Hôn nhân không làm tình yêu biến mất, nhưng làm chúng ta nhìn thấy con người rất thật của nhau
Khi yêu, người ta thường có nhiều năng lượng để dành cho nhau.
Khi kết hôn, năng lượng ấy phải chia cho rất nhiều thứ.
Công việc lấy đi một phần.
Con cái lấy đi một phần.
Tiền bạc lấy đi một phần.
Áp lực cuộc sống lấy đi một phần.
Cha mẹ hai bên, trách nhiệm xã hội, sức khỏe và những lo toan khác lại tiếp tục lấy đi một phần.
Đến cuối ngày, đôi khi hai người chỉ còn lại một chút năng lượng. Và thật trớ trêu, người gần gũi nhất lại thường là người nhận được phần ít ỏi còn lại.
Người chồng đi làm về mệt, không còn muốn nói chuyện. Người vợ cả ngày chăm con, làm việc nhà, cũng mệt mỏi và cần được quan tâm.
Cả hai đều mệt.
Cả hai đều muốn được yêu.
Nhưng cả hai lại chờ người kia chủ động trước.
Thế là im lặng.
Rồi khoảng cách bắt đầu xuất hiện.
Không phải vì không còn yêu nhau, mà vì cả hai đều quá mệt để yêu nhau như ngày trước.
Người đàn ông sau khi kết hôn cũng thay đổi. Có một điều đôi khi người phụ nữ khó nhận ra: khi kết hôn, anh ta bắt đầu nghĩ nhiều hơn về trách nhiệm.
Và đôi khi, người đàn ông bước vào một cuộc chiến âm thầm mà chính anh ta cũng không biết phải kể với ai. Anh đi làm mỗi ngày, chịu áp lực công việc, áp lực tài chính, cố gắng giữ hình ảnh của một người chồng, người cha có trách nhiệm. Nhưng càng áp lực, anh càng ít nói; càng mệt, anh càng ít thể hiện tình cảm; càng lo lắng, anh càng dễ trở nên khô khan. Người vợ nhìn thấy sự khô khan ấy và nghĩ: “Anh ấy không còn yêu mình như trước”, trong khi người chồng lại thầm nhủ: “Anh đang cố gắng vì gia đình này.” Hai người cùng yêu một gia đình nhưng lại không hiểu được cách người kia yêu, và đó mới là điều đáng buồn.
Nhưng người phụ nữ cũng có những mệt mỏi riêng. Nói như vậy không có nghĩa là mọi trách nhiệm đều thuộc về người chồng. Người vợ cũng mang những áp lực rất riêng: vừa đi làm, vừa chăm con, vừa lo việc nhà, vừa quan tâm đến cả hai bên gia đình. Tất cả những điều đó có thể khiến cô kiệt sức. Có những người phụ nữ không cần chồng kiếm thêm thật nhiều tiền; điều họ cần đôi khi chỉ là một câu hỏi nhẹ nhàng: “Em mệt không?”, hoặc một buổi tối người chồng chủ động trông con để vợ được nghỉ, một cái ôm khi cô đang buồn, một lời cảm ơn cho những việc tưởng như rất bình thường.
Bởi vậy, hôn nhân không thể chỉ được xây dựng bằng tiền bạc, nhưng cũng không thể chỉ được xây dựng bằng cảm xúc. Hôn nhân cần cả trách nhiệm lẫn tình cảm. Người chồng cần hiểu rằng kiếm tiền cho gia đình là trách nhiệm, nhưng chăm sóc cảm xúc của vợ cũng là một phần của tình yêu. Người vợ cần hiểu rằng chăm sóc gia đình là một đóng góp rất lớn, nhưng người chồng cũng có những áp lực mà đôi khi anh không biết cách bộc lộ.
Hai người cần học cách nhìn thấy những điều người kia đang làm, thay vì chỉ nhìn vào những điều người kia chưa làm.
Có một câu nói rất hay của Sư Toại Khanh:
“Hạnh phúc là lấy được người mình yêu, nhưng phải có bản lĩnh mới thương được người mình lấy.”
Có lẽ câu nói này chạm đến một sự thật rất sâu sắc về hôn nhân. Lúc yêu, chúng ta yêu một người khi họ đang ở phiên bản đẹp nhất của chính mình. Nhưng khi cưới, chúng ta phải học cách thương một người cả khi họ mệt mỏi, cáu gắt, thất vọng, thất bại và không còn giống như hình ảnh mà ta từng yêu.
Và họ cũng phải thương ta như vậy.
Hôn nhân không phải là việc hai con người hoàn hảo tìm thấy nhau.
Mà là hai con người còn rất nhiều thiếu sót nhưng quyết định học cách sống cùng nhau. Nhưng điều quyết định một cuộc hôn nhân có thể đi tiếp hay không đôi khi không phải là hai người có bao giờ cãi nhau hay không, mà là sau những cuộc cãi vã, họ có còn muốn quay về với nhau hay không. Có còn nhớ rằng người đứng trước mặt mình không phải là kẻ thù, mà là người từng cùng mình bắt đầu một cuộc đời? Giữ gìn hôn nhân đôi khi bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Chúng ta thường nghĩ rằng muốn giữ một cuộc hôn nhân phải làm những điều thật lớn lao, nhưng hạnh phúc lại được nuôi dưỡng bằng những việc rất bình thường: một lời cảm ơn, một lời xin lỗi, một cái ôm, một bữa cơm cùng nhau, hay một buổi tối không cầm điện thoại. Trong một cuộc hôn nhân kéo dài nhiều năm, những sự quan tâm tưởng chừng nhỏ bé ấy lại trở nên vô cùng quan trọng, bởi con người không chỉ cần được chu cấp mà còn cần được nhìn thấy, được lắng nghe, được công nhận, và được cảm nhận rằng mình vẫn quan trọng trong trái tim người bạn đời.
Hôn nhân hạnh phúc không phải là hôn nhân không có tranh cãi. Hai người sống chung chắc chắn sẽ có những bất đồng, bởi họ được sinh ra trong hai gia đình khác nhau, có những trải nghiệm khác nhau, cách suy nghĩ khác nhau và những nhu cầu tình cảm khác nhau. Điều quan trọng không phải là tránh mọi mâu thuẫn, mà là học cách mâu thuẫn mà không làm tổn thương nhau: không biến một lỗi lầm thành một bản án về tính cách, không vì một chuyện nhỏ mà nhắc lại tất cả những chuyện cũ, không dùng lời xúc phạm để giành phần thắng, và đặc biệt không dùng sự im lặng như một hình thức trừng phạt. Bởi trong hôn nhân, thắng một cuộc tranh cãi nhưng làm người mình yêu tổn thương không phải là chiến thắng; đôi khi, biết dừng lại đúng lúc mới là bản lĩnh.
Câu nói “đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm” ngày nay có thể bị xem là cũ, nhưng nếu hiểu theo nghĩa trách nhiệm, chứ không phải sự phân chia cứng nhắc, thì nó vẫn có giá trị. Một gia đình cần một người biết gánh vác, nhưng cũng cần một người biết giữ hơi ấm, và trên thực tế, cả hai việc ấy đều cần cả vợ lẫn chồng. Người chồng có thể là chỗ dựa về kinh tế, nhưng cũng cần học cách tạo cảm giác an toàn về mặt tình cảm. Người vợ có thể là người giữ không khí gia đình, nhưng cũng cần được chồng chia sẻ trách nhiệm để sự hy sinh không trở thành sự chịu đựng. Không ai có thể một mình xây dựng một mái ấm: một người xây nhà nhưng không có người cùng trở về thì căn nhà cũng chỉ là nơi để ở; một người cố giữ tổ ấm nhưng luôn cảm thấy cô đơn thì tổ ấm cũng dần trở thành gánh nặng. Hôn nhân chỉ thực sự là mái ấm khi cả hai đều cảm thấy mình thuộc về nơi đó.
Tình yêu sau hôn nhân không mất đi, nó chỉ không còn giống ngày trước. Điều chúng ta cần học là đừng bắt tình yêu của hôm nay phải giống tình yêu của những ngày mới quen. Ngày trước, anh yêu em bằng những bó hoa; sau này, anh yêu em bằng việc đi làm về đúng giờ để phụ em chăm con. Ngày trước, em yêu anh bằng những tin nhắn dài; sau này, em yêu anh bằng việc để dành cho anh một phần cơm khi anh về muộn. Ngày trước, tình yêu là những buổi hẹn hò; sau này, tình yêu có thể là hai người cùng thức dậy lúc 3 giờ sáng vì con bị sốt. Ngày trước, tình yêu là những lời nhớ thương; sau này, tình yêu đôi khi chỉ là câu “Anh nghỉ đi, để em làm” hoặc “Em mệt rồi, để anh lo.”
Tình yêu trưởng thành không còn ồn ào. Nó nằm trong những điều rất bình thường mà chúng ta dễ bỏ qua. Và có lẽ, hôn nhân khó giữ gìn không phải vì con người hết yêu nhau quá nhanh, mà bởi chúng ta thường không được dạy cách yêu một người khi tình yêu đã bước ra khỏi những ngày lãng mạn. Chúng ta biết cách yêu khi trái tim rung động, nhưng phải mất rất nhiều năm mới học được cách thương một người khi mình đang giận; biết cách ôm nhau khi hạnh phúc, nhưng phải học cách ngồi lại bên nhau khi cả hai đều thất vọng; biết cách chọn nhau khi mọi thứ thuận lợi, nhưng phải có bản lĩnh để tiếp tục chọn nhau trong những năm tháng khó khăn.
Cuối cùng, hôn nhân không phải là câu chuyện “Tôi đã lấy được người mình yêu”, mà là câu chuyện dài hơn rất nhiều: “Sau bao nhiêu năm sống cùng nhau, tôi vẫn muốn học cách hiểu, cách thương và cách ở lại bên người này.” Đó mới là tình yêu trưởng thành và cũng là lý do vì sao việc giữ gìn một cuộc hôn nhân hạnh phúc lại khó đến vậy.
Thiên Lan