Đức Đạt Lai Lạt Ma nói rằng cội nguồn của khổ đau chính là xem cái tôi này quá quan trọng và quá thật. Chúng ta đau khổ vì luôn nghĩ rằng “tôi đúng”, “tôi bị xúc phạm”, “tôi phải chiến thắng”. Nhưng nếu nhìn sâu vào thân tâm này chúng ta sẽ thấy cái “tôi” ấy cũng chỉ là sự kết hợp tạm thời của thân xác, cảm xúc, ký ức và suy nghĩ luôn thay đổi từng ngày. Khi bớt chấp ngã thì lòng ta sẽ nhẹ đi rất nhiều. Ta không còn phải tranh đấu để hơn thua với cả thế giới nữa.
Đại sư Langri Tangpa thì dạy rằng khi gặp những người có tính khí xấu ác, thường xuyên làm tổn thương mình hay người khác thì hãy xem họ như một kho báu hiếm quý. Tại sao lại như vậy? Bởi vì những người dễ thương tử tế thì rất dễ để chúng ta yêu mến còn những người khiến ta khó chịu mới thật sự là nơi kiểm tra công phu tu tập của mình. Một người chỉ ngồi yên trong căn phòng vắng lặng thì chưa biết mình có nhẫn nhục hay không. Nhưng khi bị xúc phạm, bị hiểu lầm, bị đối xử bất công mà vẫn giữ được sự bình tĩnh và lòng từ bi thì lúc đó mới thật sự là tu tập.
Vì vậy, kỹ thuật ở đây là phải phát hiện ra tên trộm khi nó vừa tới bậc cửa chứ không phải khi nó đã vơ vét hết đồ đạc của cải trong nhà. Một lời nói khó nghe vừa chạm vào tai, hãy nhận ra ngay cảm giác nóng lên trong lồng ngực. Một sự ganh tỵ vừa thoáng qua trong tâm, hãy nhìn thẳng vào nó trước khi nó kịp bén rễ. Chỉ cần chúng ta có mặt kịp thời bằng chánh niệm thì phiền não sẽ mất đi rất nhiều sức mạnh. Giống như bóng tối không thể tồn tại khi ánh đèn được bật lên. Người tu tập không phải là người chưa từng nổi giận, mà là người nhận ra cơn giận đủ sớm để không biến nó thành hành động gây tổn thương cho mình và cho người khác.
Rồi đại sư đi tới một tầng sâu hơn nữa của sự rèn luyện tâm. Đó là khi ta giúp đỡ ai đó hết lòng nhưng cuối cùng lại bị phản bội, bị hiểu lầm hay bị đối xử bạc bẽo. Trong hoàn cảnh đó tâm chúng ta thường sẽ nổi lên cảm giác cay đắng rằng lòng tốt của mình đã bị lợi dụng. Nhưng ngài dạy hãy xem người ấy như một vị thầy quý báu. Bởi vì thông thường khi làm việc tốt chúng ta vẫn âm thầm mong được biết ơn, mong được công nhận, mong người khác đáp lại tình cảm của mình. Và chính sự mong cầu đó là sợi dây trói buộc khiến ta đau khổ.
Nếu giúp người mà luôn cần người khác ghi nhận thì lòng tốt ấy vẫn còn pha lẫn sự trao đổi của bản ngã. Chỉ khi nào làm điều thiện mà không đòi hỏi đền đáp, không cần danh tiếng, không cần ai hiểu cho mình thì lúc đó lòng từ bi mới thật sự trở nên trong sáng. Giống như mặt trời chiếu sáng không phân biệt người tốt hay kẻ xấu, người tu tập cũng học cách cho đi mà không đặt điều kiện.
Ngài còn dạy một điều rất sâu sắc rằng khi bị người khác xúc phạm, vu khống hay đối xử bất công, thay vì lập tức phản ứng bằng sân hận, hãy thử nhìn họ như một người đang mang bệnh trong tâm hồn. Một người hạnh phúc thật sự sẽ không cố làm tổn thương người khác. Chỉ những ai đang bất an, đang đau khổ và đầy phiền não mới gieo thêm đau khổ cho thế gian. Khi hiểu được điều đó, sự giận dữ trong ta sẽ dần mềm lại để nhường chỗ cho lòng cảm thông.
Nhưng điều khó nhất trong sự luyện tâm không phải là chịu đựng người khác mà là dám đối diện với chính mình. Chúng ta thường muốn người khác thay đổi nhưng lại rất ít khi nhìn lại tâm mình. Chúng ta muốn được yêu thương nhưng lại không chịu học cách yêu thương. Muốn được thấu hiểu nhưng lại hiếm khi lắng nghe người khác bằng cả trái tim. Và đó là lý do vì sao dù có nhiều tiền bạc, địa vị hay lời khen ngợi, trong lòng con người hiện đại vẫn có một khoảng trống cô đơn rất lớn.
Đức Đạt Lai Lạt Ma nói rằng bình an không phải là thứ đến từ bên ngoài. Không ai có thể ban cho ta sự bình an nếu trong tâm ta đầy tham vọng, hơn thua và chấp ngã. Cũng không ai có thể cướp đi bình an của ta nếu nội tâm ta đủ vững chãi và tỉnh thức. Thế giới bên ngoài có thể hỗn loạn nhưng nếu chúng ta biết quay về chăm sóc tâm mình mỗi ngày thì giữa bão tố vẫn có thể sống an nhiên.
Rèn luyện tâm không phải là chuyện một sớm một chiều. Nó giống như việc mỗi ngày lau đi một lớp bụi trong căn phòng tâm thức. Có ngày chúng ta làm rất tốt, có ngày lại thất bại và nổi giận như cũ. Nhưng điều quan trọng là đừng tuyệt vọng. Chỉ cần hôm nay ta tỉnh thức hơn hôm qua một chút, bớt ích kỷ hơn một chút và biết nghĩ cho người khác hơn một chút thì đó đã là sự tiến bộ lớn lao.
Có lẽ vì vậy mà giữa hàng ngàn bộ kinh sâu xa, thì rốt cuộc, mọi giáo pháp đều quay về một điều giản dị: học cách chuyển hóa cái tôi ích kỷ thành lòng từ bi rộng lớn.
Khi biết sống vì người khác, tâm ta tự nhiên nhẹ lại.
Khi thôi tranh thắng thua, lòng ta tự nhiên bình an.
Khi biết cúi xuống, ta mới thật sự lớn lên.
Khi biết nhường nhịn là ta phát huy tâm từ bi
Và khi học được cách yêu thương cả những người làm mình đau khổ, đó cũng là lúc chúng ta bước những bước đầu tiên trên con đường giác ngộ.
Thiên Lan