Thoạt đầu đọc kinh về bố thí cúng dường, nhiều người có thể cảm thấy nội dung khá xa lạ. Nhưng khi nghe chư Tăng giảng giải, ta sẽ nhận ra những lời dạy này rất gần gũi với đời sống hằng ngày và là nền tảng quan trọng trên con đường tu tập.
Đức Phật dạy rằng một sự bố thí hay cúng dường muốn đem lại công đức lớn thì cần hội đủ cả người cho và người nhận.
Về người cho, cần nuôi dưỡng tâm hoan hỷ trong cả ba thời:
- Trước khi bố thí, tâm vui vẻ và sẵn lòng cho.
- Trong khi bố thí, tâm vẫn hoan hỷ, không tiếc nuối.
- Sau khi bố thí, dù nhiều năm sau nhớ lại vẫn cảm thấy vui, không hối tiếc.
Về người nhận, lý tưởng nhất là người đã và đang tu tập để giảm trừ tham, sân, si. Khi nhận vật cúng dường, vị ấy khởi tâm từ bi, mong cho không chỉ người cúng dường mà tất cả chúng sinh đều được an vui, gieo nhân lành và hưởng quả lành.
Đó chính là sự bố thí viên mãn. Dù vật đem cho chỉ là một ly nước hay một quả chuối, nếu người cho có tâm hoan hỷ, người nhận có tâm từ và hồi hướng công đức đến tất cả chúng sinh thì công đức vẫn vô cùng lớn. Bởi tâm rộng lớn thì công đức cũng rộng lớn.
Trong Kinh Ước Nguyện, Đức Phật cũng dạy rằng một vị Tỳ-kheo nếu mong được mọi người kính trọng, mong chứng đắc đạo quả, chấm dứt phiền não hay trở thành nơi nương tựa tinh thần cho người khác thì trước hết phải nghiêm túc tu học và chuyển hóa chính mình. Người tu chân thật không chỉ đem lợi ích cho bản thân mà còn trở thành ruộng phước cho thế gian.
Đối với chúng ta, tuy chưa phải bậc Thánh nên chưa thể có tâm hoàn toàn thanh tịnh hay lòng từ bi vô lượng, nhưng điều quan trọng là biết tập từng bước. Mỗi lần bố thí, giúp đỡ hay chia sẻ với người khác đều là cơ hội rèn luyện tâm từ và buông bớt lòng ích kỷ. Công đức có thể chưa lớn như các bậc Thánh, nhưng chắc chắn tốt đẹp hơn nếu ta không chịu tu sửa.
Khi tu tập, dù chỉ là niệm Phật, quán hơi thở hay khởi một niệm từ bi, chính bản thân ta là người nhận được sự an lạc đầu tiên. Tâm lành sẽ đem lại sự bình an ngay trong hiện tại.
Đức Phật từng ví cơ hội được sinh làm người giống như một con rùa mù dưới đáy biển, một trăm năm mới nổi lên một lần, và đúng lúc ấy đầu lại chui vừa vào lỗ của một tấm ván đang trôi trên mặt biển. Khả năng ấy vô cùng hiếm hoi. Vì vậy, được làm người là một phước báu lớn và càng cần biết quý trọng để tu tập.
Nếu sống cả đời chỉ biết tham cầu, không bao giờ biết đủ thì tuy mang thân người nhưng sống như loài ngạ quỷ.
Nếu sống trong oán hận, hiềm khích, tranh chấp và đối đầu thì tuy mang thân người nhưng sống như A-tu-la.
Nếu chỉ biết tích lũy cho riêng mình, sống theo bản năng mà thiếu lòng yêu thương và trí tuệ thì cũng chưa khác loài súc sinh là bao.
Ngược lại, người biết yêu thương, chia sẻ và nghĩ đến lợi ích của người khác thì đang sống với hạnh của chư Thiên.
Còn người hiểu được lẽ vô thường, vô ngã, biết buông bỏ chấp trước và sống bằng trí tuệ thì tuy vẫn là phàm phu nhưng đang đi trên con đường của bậc Thánh.
Trong cuộc sống có thể chia con người thành năm mức độ của lòng từ:
- Chỉ biết nghĩ đến bản thân mình.
- Biết yêu thương những người thân cận.
- Biết yêu thương cả những người không quen biết.
- Có thể đối xử tốt với cả bạn bè của người mình không thích.
- Có thể khởi lòng từ ngay cả với người từng làm tổn hại mình.
Đó cũng là quá trình mở rộng trái tim của người tu học.
Đối với người mới bắt đầu tu tập, điều quan trọng nhất là hiểu rằng mọi tâm bất thiện như tham lam, sân hận, ganh ghét hay ích kỷ đều là nhân dẫn đến khổ đau. Ngược lại, mọi tâm thiện như bố thí, cúng dường, giúp đỡ và yêu thương đều là những hạt giống tốt đẹp cần được nuôi dưỡng.
Tuy nhiên, làm việc thiện cũng không nên chấp trước vào công đức hay mong cầu quả báo. Cứ lặng lẽ gieo nhân lành, còn kết quả hãy để nhân duyên tự thành.
Người không biết tu khi gặp nghịch cảnh thường chỉ biết oán trách và tức giận. Chính trong giây phút ấy họ lại tiếp tục gieo thêm nhân bất thiện.
Người biết tu sẽ xem nghịch cảnh là cơ hội để nhìn lại chính mình, kiểm điểm bản thân và rèn luyện sự nhẫn nại, từ bi và trí tuệ.
Việc lành vốn không dễ làm, tâm thiện cũng không dễ giữ. Nhưng chính vì khó nên mới đáng quý. Mỗi ngày cố gắng bớt một điều xấu, thêm một điều lành, mở rộng lòng yêu thương thêm một chút thì đó đã là con đường tu tập đúng theo lời Đức Phật dạy.