Sadhguru giải thích rằng hôn nhân không nên là một chuẩn mực xã hội áp đặt, mà là một lựa chọn cá nhân dựa trên nhu cầu của mỗi người. Ông cũng đề cập đến sống thử, ly hôn và cách một nghi lễ hôn nhân nên được thực hiện.
Hôn nhân là gì?
Sadhguru: Hãy hiểu vì sao hôn nhân tồn tại. Là một con người – dù là nam hay nữ – bạn có những nhu cầu nhất định. Khi bạn tám tuổi, nếu ai hỏi về hôn nhân, câu hỏi đó chẳng có ý nghĩa gì. Khi mười bốn tuổi, bạn có thể ngại ngùng vì bắt đầu suy nghĩ về nó – cơ thể thay đổi, hormone ảnh hưởng đến trí tuệ. Đến mười tám tuổi, bạn sẽ có câu trả lời rõ ràng: “có”, “chưa bây giờ” hoặc “không bao giờ”, tùy những gì đã xảy ra từ tuổi mười bốn đến mười tám.
Ngày nay, ở một số nơi, từ “hôn nhân” mang sắc thái tiêu cực vì tâm lý đề cao tự do của tuổi trẻ. Khi còn trẻ, bạn có thể thấy hôn nhân là sự ràng buộc. Nhưng khi cơ thể dần yếu đi, bạn lại mong có một người gắn bó bên cạnh.
Tôi không nói hôn nhân là sai. Câu hỏi là: bạn có thực sự cần nó không? Mỗi người phải tự xem xét điều này, chứ không phải vì chuẩn mực xã hội.
Một sự hợp tác nên được hình thành khi bạn đang ở đỉnh cao của đời sống mình, chứ không phải khi bạn sa sút. Khi khỏe mạnh và tràn đầy, bạn có thể tạo nên một mối quan hệ giúp mình đi qua mọi thăng trầm.
Con người có nhu cầu về thể chất, cảm xúc, tâm lý, xã hội và kinh tế. Phụ nữ ngày nay có nhiều tự do hơn so với một thế kỷ trước; họ không nhất thiết phải kết hôn vì lý do kinh tế hay xã hội nữa. Vậy hãy xem xét các nhu cầu còn lại:
Bạn có cần một người đồng hành về tâm lý không?
Bạn có cần sự gắn kết cảm xúc không?
Nhu cầu thể chất của bạn mạnh đến mức nào?
Nếu đó chỉ là nhu cầu thoáng qua mà bạn có thể vượt qua, thì đừng kết hôn. Vì nếu bạn kết hôn mà không thật sự cần, bạn sẽ gây khổ cho mình và ít nhất một người khác.
Khi có người hỏi Gautama Buddha: “Tôi có nên có bạn đồng hành không?”, Ngài đáp: “Thà đi một mình còn hơn đi với kẻ ngu.” Tôi không khắt khe như vậy. Tôi nói rằng nếu bạn tìm được một “kẻ ngu” tương tự mình, có thể mọi thứ sẽ ổn! Nhưng hãy quyết định dựa trên nhu cầu của bạn – không phải vì xã hội hay vì người khác đang kết hôn.
Hôn nhân hay sống thử?
Tôi cho rằng khoảng 25–30% người không cần kết hôn; đó chỉ là hứng thú thoáng qua. 30–40% khác có thể thấy ổn trong 10–12 năm rồi cảm thấy gánh nặng. Nhưng có khoảng 25–30% thật sự cần sự gắn kết lâu dài.
Ngày nay, nhiều người chọn “sống thử”. Nếu bạn sống với một người lâu dài, đó thực chất vẫn là hôn nhân, dù có giấy chứng nhận hay không. Nhưng nếu bạn thay đổi bạn tình mỗi cuối tuần, bạn đang gây tổn hại cho chính mình. Cơ thể có ký ức mạnh mẽ hơn cả tâm trí.
Trong truyền thống Ấn Độ, sự thân mật thể chất được gọi là Runanabandha – sự ràng buộc ký ức của cơ thể. Khi quá nhiều dấu ấn được khắc vào cơ thể, sự rối loạn và khổ đau sẽ xuất hiện.
Không có lựa chọn “tốt nhất”. Hoặc bạn bước vào hôn nhân một cách trọn vẹn, hoặc bạn vượt lên trên những nhu cầu đó. Nhưng đừng lơ lửng ở giữa, vì điều đó chỉ tạo nên sự mơ hồ.
Thiết chế hôn nhân
Một khía cạnh của hôn nhân là đem lại tính thiêng liêng và trật tự cho những nhu cầu căn bản của con người. Con người sinh ra là sinh vật yếu ớt nhất, cần sự chăm sóc và môi trường ổn định lâu dài.
Khi ba, bốn tuổi, bạn hoàn toàn ủng hộ hôn nhân – hôn nhân của cha mẹ bạn. Khi 45–50 tuổi, bạn lại ủng hộ hôn nhân. Nhưng từ 18 đến 35 tuổi, bạn thường đặt câu hỏi về toàn bộ thiết chế này – đó là “tự do do hormone thúc đẩy”.
Tôi không nói hôn nhân là lựa chọn duy nhất, nhưng bạn có giải pháp tốt hơn chưa? Chúng ta chưa tìm ra một giải pháp thay thế tốt hơn để tạo môi trường ổn định cho trẻ em.
Hôn nhân là sự lựa chọn có ý thức
Kết hôn và sinh con không phải là nghĩa vụ. Nếu dân số nhân loại sắp tuyệt chủng, chúng tôi sẽ khuyên mọi người kết hôn. Nhưng hiện nay dân số đang bùng nổ; nếu bạn không sinh con, bạn đang giúp nhân loại.
Nếu bạn kết hôn và có con, đó là một dự án tối thiểu 20 năm. Nếu con cái không thuận lợi, đó có thể là dự án cả đời. Vì vậy, cần có cam kết tạo môi trường ổn định lâu dài.
Đừng nói “kết hôn” và “ly hôn” như thể chúng đi cùng nhau. Nếu có điều gì hoàn toàn không thể cứu vãn, chia tay có thể xảy ra. Nhưng đừng lên kế hoạch ly hôn ngay từ ngày cưới!
Làm sao để hôn nhân bền vững
Đừng tìm người đàn ông hay phụ nữ hoàn hảo – không có ai như vậy.
Điều cần thiết không phải người hoàn hảo, mà là sự chính trực tuyệt đối. Dù có ai nhìn hay không, bạn vẫn hành xử như vậy.
Bạn kết hôn không phải vì từ thiện cho người khác, mà vì bạn có nhu cầu. Nếu người kia sẵn sàng đáp ứng và bạn sống trong lòng biết ơn, ma sát sẽ giảm đi.
Nếu bạn đặt hạnh phúc của người kia lên trên mình, mọi thứ sẽ dần ổn thỏa.
Nghi lễ hôn nhân thiêng liêng – Bhuta Shuddhi Vivaha
Sadhguru giới thiệu nghi thức Vivaha như một cách “gắn kết” hiệu quả hơn. Giống như hai mảnh gỗ được bắt bằng vít thay vì đóng đinh – đủ chắc để bền lâu, nhưng nếu cần vẫn có thể tháo ra với nỗ lực nhất định.
Vivaha là quá trình hữu cơ gắn kết hai con người đến mức ở một phần nào đó họ không còn phân biệt rõ “tôi” và “bạn”. Sự hợp nhất này có thể trở thành bước đệm cho sự hợp nhất lớn hơn trong đời sống tâm linh.
Có cần xem tử vi khi kết hôn không?
Khi ghép tử vi, có thể các vì sao hợp nhau, nhưng làm sao “ghép” hai con người? Điều đó không thể.
Nếu bạn trao quyền quyết định đời mình cho các hành tinh và ngôi sao, đó là cách sống bi kịch. Con người là sinh vật duy nhất có khả năng tự cấu trúc cuộc đời mình. Hãy nắm lấy trách nhiệm ấy.
Không quan trọng bạn kết hôn với ai; quan trọng là bạn quyết định sống tốt và có trách nhiệm với mối quan hệ.
Chìa khóa cho một cuộc hôn nhân thành công
1. Hai “trái tim” yêu thương
“Fall in love” – rơi vào tình yêu – nghĩa là cái tôi phải rơi xuống. Khi “tôi” nhỏ lại, tình yêu mới sâu sắc.
2. Thêm sự thấu hiểu
Quan hệ càng gần gũi, bạn càng cần nỗ lực hiểu người kia. Nếu bạn chỉ đòi hỏi họ hiểu mình mà không hiểu họ, xung đột là điều tất yếu.
3. Không ngừng chăm sóc
Hôn nhân không phải việc làm một lần rồi thôi. Hai người chọn cùng xây dựng cuộc sống chung; điều đó cần sự nuôi dưỡng liên tục.
4. Sưởi ấm bằng niềm vui
Nếu bạn tự mình là nguồn vui, mối quan hệ sẽ là sự chia sẻ niềm vui, không phải sự tìm kiếm để lấp đầy thiếu hụt.
5. Trao tặng cho nhau
Nếu hôn nhân chỉ là tập hợp những kỳ vọng để “rút” hạnh phúc từ người kia, bạn sẽ thất vọng. Nhưng nếu đó là sự hiến tặng cho nhau, mối quan hệ sẽ trở nên tuyệt vời.
Tóm lại: Hôn nhân không phải là nghĩa vụ xã hội, mà là lựa chọn cá nhân có ý thức. Hoặc bạn bước vào nó trọn vẹn, hoặc bạn vượt lên trên những nhu cầu khiến bạn tìm đến nó. Điều quan trọng không phải hình thức, mà là mức độ chính trực, thấu hiểu và trách nhiệm bạn mang vào mối quan hệ.
Bài viết bằng tiếng Anh trên trang mạng xã hội của thiền sư Sadhguru