(Dưới ánh sáng Tứ Diệu Đế)
Thời gian không dừng lại để chờ bất kỳ ai.
Mỗi ngày trôi qua sẽ không quay lại.
Mỗi hơi thở đi ra cũng không trở lại lần thứ hai.
Vì vậy, câu hỏi quan trọng nhất của đời người không phải là ta sống bao lâu, mà là ta đã sống như thế nào trong khoảng thời gian ấy.
Phần lớn chúng ta hiếm khi dừng lại với câu hỏi này. Ta bận rộn, lo lắng, theo đuổi, né tránh. Ta thường nghĩ rằng sẽ có “sau này” để nhìn lại đời sống của mình. Nhưng thời gian không hứa hẹn điều đó. Và khi đời sống đi gần đến cuối, điều còn lại không phải là tiền bạc, quyền lực hay danh tiếng, mà là một tâm an hay một tâm đầy bất an.
Ở tầng sâu nhất, mọi con người đều giống nhau.
Không ai muốn khổ đau.
Không ai muốn sống trong sợ hãi.
Không ai muốn bất an.
Dù bạn có theo tôn giáo hay không, dù sống ở đâu, giàu hay nghèo, sâu trong tâm ai cũng mong cầu bình an. Nhưng nếu vậy, một câu hỏi khác tự nhiên xuất hiện: nếu con người đều muốn hạnh phúc, tại sao khổ đau vẫn tràn ngập? Tại sao bất an vẫn lan rộng? Vì sao giận dữ và bạo lực cứ lặp lại từ thế hệ này sang thế hệ khác? Vì sao chúng ta cứ tiếp tục làm khổ nhau?
Đức Phật không bắt đầu bằng lời an ủi, cũng không đưa ra câu trả lời vội vàng. Ngài bắt đầu bằng sự thật. Không tô hồng, không ru ngủ, không né tránh.
Ngài nói: khổ là một sự thật của đời sống.
Khổ không phải là điều bất thường.
Khổ không phải là lỗi của ai.
Khổ không phải là hình phạt.
Không phải vì đời sống sai lầm mà con người khổ.
Không phải vì con người thất bại.
Mà vì khi tâm chưa hiểu rõ chính nó, khổ tự nhiên xuất hiện.
Khi Đức Phật nói về khổ (Khổ đế), Ngài không bi quan, không than thở, không kết án đời sống, cũng không khuyến khích buông xuôi. Ngài chỉ làm một việc rất giản dị: nhìn thẳng vào những gì đang xảy ra trong thân và trong tâm con người.
Phần lớn chúng ta không quen nhìn thẳng vào khổ.
Khi khổ xuất hiện, ta tìm cách tránh né.
Ta bận rộn hơn.
Ta tìm thú vui.
Ta tìm sự quên lãng.
Ta tìm người khác để đổ lỗi.
Nhưng khổ không biến mất vì ta không nhìn nó. Nó chỉ lặng lẽ đi sâu hơn.
Có một điểm rất tinh tế ở đây: khổ không chỉ là những biến cố lớn như mất mát, bệnh tật hay cái chết. Khổ còn là những bất an rất nhỏ mà ta quen coi là bình thường: cảm giác không đủ, nỗi lo mơ hồ, sự bực bội không tên, cảm giác luôn phải hơn ai đó. Những điều ấy không ồn ào, nhưng chúng bào mòn tâm ta mỗi ngày.
Nếu thật sự dừng lại và nhìn sâu vào tâm mình, ta sẽ thấy một điều rõ ràng: tâm rất hiếm khi đứng yên. Nó luôn so sánh, luôn mong cầu, luôn sợ mất, luôn muốn giữ. Và chính sự dao động liên tục ấy đã là một dạng khổ.
Đức Phật gọi điều này là dukkha – không chỉ là đau đớn, mà là sự không thỏa mãn sâu kín luôn hiện diện. Ngay cả khi đang vui, nếu nhìn kỹ, ta vẫn sợ niềm vui ấy sẽ mất. Và chính nỗi sợ ấy đã là khổ.
Điều quan trọng là Đức Phật không nói đời sống chỉ toàn khổ. Ngài nói đời sống có khổ, và khổ cần được nhận diện, chứ không bị phủ nhận. Bởi vì chỉ khi ta thấy rõ mình đang khổ, ta mới có thể tìm con đường thoát khổ. Một người đang bệnh mà không nhận mình bệnh thì không có thuốc nào giúp được.
Tứ Diệu Đế bắt đầu như vậy: không phải bằng niềm tin mơ hồ, không phải bằng hy vọng viển vông, mà bằng sự trung thực tuyệt đối với chính thực tại của mình.
Khi Đức Phật chỉ ra rằng khổ có nguyên nhân (Tập đế), Ngài cũng đồng thời khẳng định rằng khổ có thể chấm dứt (Diệt đế). Nếu khổ sinh ra từ cách tâm vận hành sai lệch, thì con đường chấm dứt khổ chính là điều chỉnh lại cách tâm vận hành.
Con đường ấy được gọi là con đường trung đạo (Đạo đế). Không cực đoan, không buông thả, không ép xác, không chạy theo hưởng thụ. Bởi vì ép xác sinh khổ thân, còn buông thả sinh khổ tâm.
Phật pháp không đặt nền tảng trên cầu nguyện. Không phủ nhận cầu nguyện, nhưng cầu nguyện không thể thay thế cho hiểu biết. Khổ không chấm dứt khi ta mong nó chấm dứt. Khổ chỉ chấm dứt khi nguyên nhân của nó được thấy rõ.
Con đường này không dành cho người đặc biệt, không đòi hỏi trí tuệ xuất chúng, không cần niềm tin mù quáng, cũng không cần sống ẩn dật. Nó dành cho bất kỳ ai đang sống giữa đời thường nhưng sẵn sàng quay lại quan sát tâm mình.
Và chính từ sự quan sát trung thực ấy, bình an bắt đầu có mặt..