Đây là phần tóm lược những lời dạy cuối cùng của Đức Phật trước khi Ngài nhập Niết-bàn. Thật ra, khoảng ba tháng trước đó, Đức Phật đã biết thời gian của mình sắp mãn và bắt đầu căn dặn Tôn giả A-nan (Ānanda), vị thị giả thân cận nhất.
Khi ấy, Đức Phật đã 80 tuổi. Tuy thân thể đã già yếu, gầy gò và thường xuyên mệt mỏi, nhưng Ngài vẫn tiếp tục đi giáo hóa chúng sinh. Dù không còn có thể đi xa như trước, Ngài vẫn không ngừng giảng dạy.
Tôn giả A-nan nhiều lần thỉnh cầu Đức Phật nghỉ ngơi trong những ngày cuối đời, nhưng Ngài ôn tồn đáp:
"Thân ta tuy đã già yếu, nhưng lòng từ bi và trí tuệ của ta không hề suy giảm. Chừng nào ta còn tại thế, chừng đó ta vẫn tiếp tục mang lợi ích đến cho chúng sinh."
Trong khu rừng Sa-la, gần thành Câu-thi-na (Kusinagara), Đức Phật nằm giữa hai cây Sa-la trong tư thế nằm nghiêng bên phải, đầu hướng về phương Bắc, mặt hướng về phương Tây. Ngài tự gấp y làm chỗ nằm rồi an nhiên chuẩn bị bước vào Niết-bàn.
Trước giờ phút cuối cùng, Đức Phật căn dặn các đệ tử rằng điều quan trọng nhất không phải là bám víu vào hình tướng của một vị thầy, mà chính Chánh Pháp mới là người thầy chân thật.
Ngài dạy:
Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi. Hãy nương tựa nơi chính mình và nơi Chánh Pháp, đừng lệ thuộc vào bất kỳ ai, kể cả Đức Phật.
Ngài khuyên mỗi người hãy thường xuyên quán chiếu:
- Quán thân: Thân này là vô thường, sẽ già, bệnh và chết. Những khoái lạc của thân chỉ là tạm thời, nếu đắm chấp sẽ dẫn đến khổ đau. Vì vậy, đừng để dục vọng chi phối cuộc sống.
- Quán tâm: Tâm luôn thay đổi từng giây từng phút. Nếu không biết quan sát và làm chủ tâm mình, chúng ta rất dễ bị tham lam, sân hận, si mê, kiêu mạn và ích kỷ dẫn dắt. Chính những phiền não ấy là nguyên nhân tạo nên đau khổ.
- Quán các pháp: Mọi sự vật trên đời đều vô thường. Không có điều gì tồn tại mãi mãi. Hiểu được điều đó, chúng ta sẽ bớt chấp trước, bớt sợ hãi trước những đổi thay và khổ đau trong cuộc sống.
Đức Phật nhắc nhở rằng nếu luôn gìn giữ và thực hành đúng những lời dạy của Ngài thì chúng ta sẽ không bị cuốn trôi trong vòng sinh tử luân hồi.
Điều quan trọng nhất là phải biết làm chủ tâm mình, vượt qua những ham muốn và ảo tưởng. Hãy giữ tâm thanh tịnh, lời nói chân thật và hành động thiện lành. Khi hiểu rằng cuộc đời là vô thường, ngắn ngủi và chỉ là nơi tạm dừng chân, chúng ta sẽ dễ dàng buông bỏ những chấp trước và khát vọng gây ra đau khổ.
Tâm có khả năng đưa con người đến giác ngộ để trở thành một vị Phật, nhưng cũng có thể khiến con người chìm đắm trong mê lầm và đau khổ. Vì vậy, người tu học cần luôn tỉnh thức để làm chủ tâm mình, không để lạc khỏi con đường Chánh đạo.
Đức Phật cũng khuyên các hàng đệ tử phải sống trong sự hòa hợp, không tranh cãi hay chia rẽ. Ngài dạy hãy yêu thương nhau như nước hòa với sữa; cùng nhau học Pháp, cùng nhau thực hành và cùng nhau chỉ dạy, khích lệ nhau trên con đường tu tập.
Ngài còn dạy rằng, dù có những người chưa từng được gặp Đức Phật khi Ngài còn tại thế, nhưng nếu có lòng tin chân chính, hiểu và thực hành đúng Chánh Pháp thì ở bất cứ nơi đâu cũng đều được gặp Phật trong giáo pháp của Ngài.
Cuối cùng, Đức Phật khuyên các đệ tử không nên quá đau buồn khi Ngài nhập Niết-bàn. Thân xác chỉ là một phương tiện tạm bợ, cũng như một cỗ xe rồi sẽ hư hoại theo quy luật tự nhiên.
Sự sống luôn vận động và thay đổi không ngừng. Hiểu được lẽ vô thường, chúng ta sẽ không còn cố chấp vào những điều tạm bợ hay nuôi dưỡng những khát vọng không thể tồn tại mãi mãi. Chính sự buông bỏ ấy sẽ đem lại bình an và mở ra con đường đi đến giải thoát.
Đó cũng là thông điệp cuối cùng mà Đức Phật để lại cho tất cả chúng ta: hãy lấy Chánh Pháp làm ngọn đèn soi đường, lấy sự tỉnh thức làm nền tảng tu tập và tự mình tinh tấn trên con đường giải thoát.