Trong truyền thống thực hành tâm linh, có một pháp tu mang tên Sengey Tsewa, gắn liền với tinh thần của Bát Nhã Ba La Mật và Đại Thủ Ấn.
Trong đó:
Sengey nghĩa là sư tử.
Tsewa nghĩa là chơi đùa.
Vì vậy, Sengey Tsewa có thể hiểu là “chơi đùa cùng sư tử”. Đây là một hình ảnh mang tính biểu tượng, diễn tả trạng thái tự do, không sợ hãi và đầy sinh động khi hành giả hòa nhập với bản chất chân thật của tâm mình.
Trong pháp tu này, hành giả tiếp xúc với Đại Thủ Ấn (Mahamudra) – tức là bản chất tối hậu của tâm và của toàn bộ vũ trụ. Đại Thủ Ấn được xem là trí tuệ siêu việt và nhiệm mầu, hiện diện trong mọi hiện tượng của đời sống.
Kết nối với vũ trụ bằng tâm tự nhiên
Khi thực hành Sengey Tsewa, hành giả không tiếp cận đời sống bằng sự căng thẳng hay gượng ép. Ngược lại, sự kết nối với vũ trụ diễn ra nhẹ nhàng và tự nhiên, giống như một trò chơi.
Cũng giống như ý nghĩa của tên gọi pháp môn này, hành giả học cách giao hòa với thiên nhiên và với sự sống bằng một tâm thái vui tươi, cởi mở và tự do. Khi đó, việc thực hành không còn là gánh nặng, mà trở thành một niềm vui trong sự tỉnh thức.
Nhận ra tự tính của chính mình
Thông qua quá trình thực hành, hành giả dần dần trưởng dưỡng sự hiểu biết về tự tính của mình. Đây là sự nhận ra sâu sắc về bản chất chân thật của tâm – điều mà trong Phật giáo thường gọi là Phật tính.
Thông thường, khi nói về con người, chúng ta chỉ mô tả bằng những đặc điểm bên ngoài:
một cái đầu, hai tay, hai chân, hai mắt. Những yếu tố đó giúp chúng ta nhận diện một con người, nhưng đó chỉ là sự mô tả bề ngoài.
Nếu chỉ dừng lại ở những đặc điểm vật lý như vậy thì cái nhìn về con người vẫn còn rất hời hợt. Thậm chí, trong đời sống thường ngày, chỉ cần thấy một sinh vật đi bằng hai chân, chúng ta có thể vội vàng gọi đó là “con người”. Nhưng cách nhận diện này chỉ dựa trên hình thức bên ngoài, chứ chưa chạm đến bản chất sâu xa của sự sống.
Bản chất sâu xa của con người
Trong giáo lý Phật giáo, con người còn có một bản chất sâu xa hơn, được gọi là tự tính hay Phật tính.
Tuy nhiên, những tên gọi này chỉ là ngôn từ. Nếu không theo Phật giáo, chúng ta vẫn có thể hiểu đơn giản rằng: mỗi người đều có một bản chất sâu thẳm của tâm, một nền tảng tinh khiết của sự sống.
Không chỉ con người, mà tất cả chúng sinh và cả thiên nhiên đều có bản chất ấy. Trong nhiều truyền thống, bản chất này còn được gọi là tánh Không – nền tảng rộng mở của mọi hiện hữu.
“Chơi đùa” với tự tính
Trong pháp Sengey Tsewa, “chơi đùa” không phải là sự đùa cợt hời hợt. Nó mang ý nghĩa sâu sắc hơn: sống hòa nhập với tự tính của mình một cách tự nhiên và trọn vẹn.
Hành giả học cách:
kết nối với bản chất chân thật của tâm
ôm ấp và chấp nhận nó
sống cùng nó trong từng khoảnh khắc của đời sống
Mọi sinh hoạt trong đời sống – đi, đứng, nói, cười, làm việc – đều có thể trở thành sự hòa điệu với tự tính ấy.
Theo quan điểm của Kim Cương thừa, trạng thái này giống như một điệu múa của tâm thức:
Chúng ta sống, ca hát, nhảy múa và hòa nhập với bản chất chân thật của mình.
Ý nghĩa của Sengey Tsewa
Vì vậy, thực hành Sengey Tsewa chính là:
sống cùng tự tính
hòa nhập với bản chất chân thật của tâm
trải nghiệm đời sống bằng sự tự do và niềm vui của trí tuệ
Đó không phải là một điều gì xa vời, mà là trở về với chính mình và sống trọn vẹn với bản chất sâu thẳm của sự sống.
Viết theo khai thị của Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét