Bài viết này rất sâu sắc, chúng ta ai cũng đang đi qua cùng chiêm nghiệm nhé
1. Thời gian và cuộc sống – sự xoa dịu thầm lặng
Khi ta bước vào tuổi ba mươi, nỗi buồn tuổi hai mươi đã không còn quay lại. Khi đã năm mươi, nhìn lại tuổi ba mươi, ta lại thấy khoảng thời gian đó sao mà đẹp đẽ đến thế. Và nếu một ngày ta sống đến chín mươi chín, ta có thể sẽ mỉm cười như một kẻ trộm chưa từng bị bắt, vì cả cuộc đời đã trôi qua bình yên đến mức tưởng chừng không thật.
Cuộc sống có thể không ban cho ta thêm những niềm vui mới, nhưng thời gian – theo một cách riêng của nó – luôn giúp ta xoá dần mọi nỗi đớn đau. Vì vậy, hãy tin vào dòng chảy của thời gian, và cũng hãy tin rằng trái tim con người rồi cũng sẽ dịu lại như nước sau cơn sóng lớn.
2. Nỗi đau – món nợ không thể trả một lần
Nỗi đau không giống như một khoản tiền lớn để trả dứt trong một lần. Nó là một món nợ trả góp, dài lâu, và âm ỉ. Dù bạn là ai – giàu có hay bản lĩnh – thì khi đối diện với đau đớn, bạn cũng khó lòng mà dứt điểm tất cả trong một ngày.
Với một số người, buồn đau trở thành thói quen. Đừng dại mà động vào họ – vì nỗi buồn với họ đã trở thành một cách "tận hưởng cuộc sống". Và với những nỗi oan ức không chịu giãi bày, đôi khi chúng ta chỉ đang tự chuốc lấy và tự chịu đựng mà thôi.
3. Trí tuệ không phải là biết nhiều – mà là biết mỉm cười
Người thông minh thường nhìn ra nhiều vấn đề, nhưng chưa chắc đã có niềm vui. Chỉ có người trí tuệ, người vượt lên khỏi những chuyện phải trái hơn thua, mới hay mỉm cười trước mọi điều.
Tạo hóa có thể trêu người, nhưng rốt cuộc, con người cũng có thể tự trêu lại tạo hóa – bằng chính cách mình sống và nhìn cuộc đời.
4. Tình yêu – và những điều dễ lầm tưởng
Trong cuộc sống, tình yêu vĩnh hằng là điều rất hiếm. Nhưng tình thân – tình ruột thịt – thì có thể kéo dài cả đời. Nếu một mối tình có thể chuyển hóa thành tình thân, thì đó mới là thứ gốc rễ vững chắc, chứ không phải lâu đài xây trên cát.
ó những mối tình chỉ là cảm xúc nhất thời. Ta lầm tưởng đó là vĩnh cửu, và khi nó tàn, ta trách người kia phản bội. Nhưng sự thật là ta đã ấu trĩ – vì yêu không đi cùng hiểu thì chỉ là ảo ảnh.
Trên đường tình, có những người rất thản nhiên, rất nhẹ nhàng, nhưng không vì thế mà họ giả dối. Họ chân thành – trong khoảnh khắc đó – và điều ấy cũng đáng trân trọng.
Tình yêu, nếu không trở về với những gì rất đời thường như bữa cơm, giấc ngủ, tiền bạc, quần áo…, thì sớm muộn cũng tan biến. Có những lúc ta không yêu người kia, mà chỉ yêu một thói quen, một sự hiện diện… và rồi ta nhầm tưởng đó là tình yêu.
5. Cuối cùng, về sự quên và sự nhớ
Đừng buồn nếu bạn đãng trí. Đãng trí là bình thường, đôi khi là một sự cứu rỗi. Vì còn hơn là nhớ rõ từng điều đau lòng một cách rành rẽ, đến mức không thể bước tiếp.
Thời gian đã dạy ta không phải bằng lý lẽ, mà bằng sự trải nghiệm. Mỗi nỗi buồn, mỗi lần yêu, mỗi lần sai – đều là một phần của hành trình trưởng thành. Và nếu bạn đang ở giữa cuộc đời, đừng mong mình sẽ không sai, không đau – mà hãy mong mình đủ bản lĩnh để sống tiếp, với một nụ cười , và một trái tim đã không còn oán trách.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét