“Hãy tự mình làm nơi nương tựa của chính mình” là lời dạy của Đức Phật cách đây hơn hai ngàn năm, nhưng đến hôm nay vẫn còn nguyên giá trị. Đó không phải là lời kêu gọi cô lập hay khước từ người khác, mà là lời nhắc nhở về trách nhiệm tối hậu của mỗi người đối với chính đời sống của mình.
Hảy nhìn lại cuộc đời của bạn một chút có bao nhiêu lần trong đời khi đứng trước các ngã rẻ tăm tối, khi đối mặt với những cơn bão lòng hay những thất bại cay đắng. Chúng ta đã thầm mong ước đã có một bàn tay nào đó chìa ra. Chúng ta những con người yếu đuối về mặt cảm xúc thuờng có xu huớng chờ đợi, chúng ta chờ đợi một người hùng một đấng cứu thế, một người bạn đời hoàn hảo hay một phép màu từ vũ trụ sẽ hạ xuống và thay đổi kịch bản cuộc đời mình. Chúng ta chờ đợi một ai đó đến xoa dịu nỗi đau, để trả bớt nợ nần hay đơn giản để nói với chúng ta rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Nhưng, Đức Phật bậc thầy của sự tình thức đã đưa ra một tuyên bố chấn động một gáo nứơc lạnh dội thẳng vào giấc mơ êm đềm đó. Đó là làm sao một người có thể làm nơi nương tựa tuyệt đối cho một người khác. Khát vọng tìm chỗ dựa bên ngoài là bản năng rất người. không ai có thể làm nơi nương tựa tuyệt đối cho người khác. Không phải vì thế gian lạnh lùng, mà vì mỗi người phải tự bước đi bằng đôi chân của mình. Không một thế lực siêu nhiên, không một bậc thánh nhân nào có thể sống thay cuộc đời ta. Và Đức Phật từng nói: Ngài chỉ là người chỉ đường. Hảy để câu nói đó thấm sâu vào tâm trí bạn, không một ai có thể cứu cuộc đời bạn ngoài chính bạn không một thế lực siêu nhiên, không một vị thần linh và thậm chí ngay cả những bậc giác ngộ vĩ đại nhất cũng không thể làm điều đó thay bạn.
Hãy hình dung đời sống như một khu rừng rậm. Những bậc hiền triết, những người thầy, những cuốn sách, hay các truyền thống tâm linh — tất cả giống như những người đã đi trước trong khu rừng ấy. Họ quay lại vẽ bản đồ, trao cho ta chiếc la bàn, chỉ đâu là con đường an ổn, đâu là lối dẫn đến khổ đau. Nhưng bản đồ không thể tự đưa ta đến nơi. La bàn không thể thay ta bước đi.
Nếu bạn đã có tấm bản đồ trên tay nhưng đôi chân không chịu bứoc thì bạn sẽ vẫn phải chết mòn trong khu rừng đó. nếu bạn nắm trong tay chân lý nhưng không thực hành kỷ luật, bạn vẫn chìm đắm trong khổ đau. Sự cứu rỗi không phải là một món quà đựoc ban phát , sư cứu rỗi là phần thuởng của sự nỗ lực. Đức Phật không thể đưa bạn lên niết bàn hay thiên đừong chỉ bằng một cái phẩy tay. Ngài chỉ cho bạn con đừong đến đó và việc đi hay không đi nhanh hay đi chậm kiên trì hay bỏ cuộc hoàn toàn phụ thuộc vào đôi chân của bạn.Lời dạy có thể được trao, nhưng sự chuyển hóa chỉ xảy ra khi ta thực hành. Có chân lý trong tay mà không sống theo chân lý, thì cũng giống như có thuốc mà không chịu uống. Sự giải thoát không phải là món quà được ban phát; nó là kết quả của nỗ lực bền bỉ và tỉnh thức từng ngày.
Đi trên con đường ấy bắt đầu bằng việc học nhìn đời bằng đôi mắt mới: bớt phán xét, bớt chống đối, biết chấp nhận dòng chảy tự nhiên của sự sống. Mỗi khoảnh khắc đều là duy nhất — sống sâu sắc với hiện tại chính là bước đầu của tự do nội tâm.
Thuận theo dòng chảy không có nghĩa là buông xuôi, mà là không biến mình thành tảng đá cản trở chính mình. Giữa một thế giới luôn biến động, điều ta có thể gìn giữ là một tâm ý trong sáng, vững vàng và tỉnh táo.
Tự nương tựa mình — rốt cuộc — không phải là cô độc. Đó là khi ta trưởng thành đủ để hiểu rằng sự bình an không đến từ bên ngoài, mà được xây dựng từ bên trong.
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.
Thiên Lan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét