Ý Thượng Đế
Tôi cầu xin Thượng Đế cho tôi không còn chịu mọi đau khổ.
Ngài nói, không. Đó không phải là ta mà tự ngươi phải biết cách tránh những phiền khổ ấy.
Tôi cầu xin Ngài cho đứa con tật nguyền của tôi được toàn vẹn.
Ngài nói, không. Tinh thần của bé là tinh nguyên, thân thể chỉ là bề ngoài.
Tôi hỏi xin Ngài ban cho tôi thêm lòng kiên nhẫn.
Ngài nói, không. Lòng kiên nhẫn được hình thành từ sự chịu đựng mọi gian khổ, không thể ban phát. Nó là để học và rút tỉa.
Vậy hạnh phúc, thưa Ngài, tôi hỏi xin.
Ngài nói, không. Hạnh phúc hay không là tùy vào ngươi.
Thưa Ngài, hãy cho tôi mọi thứ giúp tôi tận hưởng cuộc đời.
Ngài nói, không. Ta đã ban cho ngươi sự sống để ngươi có được mọi thứ.
Tôi hỏi Ngài sao không cho tôi có được lòng yêu thương như tình yêu Ngài dành cho tôi.
Thượng Đế phán: Cuối cùng ngươi đã hiểu được ý ta.
————
Đau khổ và hạnh phúc, sống trong cõi đời này, ai trong chúng ta cũng đều đã từng trải qua những thời khắc như vậy. Đôi khi chúng ta thấy đau khổ cùng cực, thấy chán nản tất cả mọi thứ xung quanh mình, chẳng còn thiết tha với điều gì nữa. Nhưng cũng chính ngay khi đau khổ lên đến đỉnh điểm, cả người ta như lặng đi, ta sẽ không còn than vãn, khóc thương cho chính mình nữa, trong thoáng chốc, ta có thể nhận ra một phần nào đó của lẽ thật của những sự việc đang diễn ra, nhận ra rằng mình đã hao tổn năng lượng một cách vô ích vào những việc chẳng đem lại điều gì tốt lành. Và thế là cảm giác bình an sau đó có thể xảy đến với ta, nhưng liệu rằng đó có phải thực sự là những gì vững bền mãi tồn tại cùng ta, hay chỉ là những cảm xúc
tạm bợ, hiện lên rồi lại tan biến mất, an lành đó, rồi thì đau khổ cũng liền theo sau. Và có thể nào, tồn tại một trạng thái vượt lên trên tất cả những tâm thái đối đãi như thế, để ta có thể thực sự đắm mình trong niềm an lạc vĩnh cửu.
Để có thể trả lời cho câu hỏi trên, trước tiên, chúng ta cần rõ biết nguyên nhân tại sao chúng ta lại đau khổ, để từ đó tìm ra phương cách đúng đắn giải tỏa những nỗi niềm chất chứa trong tâm tư, để chỉ còn lại niềm an lạc, và hạnh phúc thật sự trong ta. Đau khổ, thật đơn giản để nhận ra, chúng ta có nó, chỉ bởi chúng ta vẫn còn tham, sân, si luẩn khuất trong tâm tưởng. Đau khổ, không phải do hoàn cảnh, do một ai đó gây nên cho ta mà chính bản thân chúng ta phải chịu trách nhiệm hoàn toàn cho những gì mình đang phải gánh chịu. Đây là luật nhân quả, là chân lý không ai có thể trốn tránh, chúng ta gieo nhân gì thì sẽ gặt quả nấy. Như khi chúng ta nhìn thấy một dung nhan mỹ miều, trong ta khởi lên sự yêu thích, sự tham muốn sở hữu dung nhan
ấy. Nhưng mong muốn, khao khát là một chuyện, còn có được hay không lại là chuyện khác. Phải có đủ đầy những yếu tố nhân duyên hội tụ thì ta mới có thể đạt được như ý, còn nếu nhân duyên, phước báu chưa đủ thì có lẽ là mong muốn vẫn hoài mong muốn.
Khi đó, thật là bức bối, thật là đau khổ biết bao, ta muốn mà chẳng được, ta nhọc lòng dụng công nhưng vẫn vô ích, ta chỉ có thể là kẻ đứng sang một bên mà lặng lẽ quan sát mà thôi. Nhưng nếu như chúng ta có được nhận thức đúng đắn về lý nhân quả, nghiệp báo, luôn biết tự nhắc nhở bản thân về vị trí hiện thời của mình như thế nào, về những gì mình có thể và không thể được như ý thì ắt hẳn là chúng ta sẽ không rơi vào tình cảnh não nề, ảm đạm như vậy nữa, mà ngược lại, chúng ta sẽ chỉ thản nhiên hay biết những diễn biến nơi tâm tư mình. Nào là có yêu thích khởi lên, nào là có tham đắm đâu đây, hay nhìn kìa cơn sân hận, bức bối đang sắp sửa bùng phát ra khi muốn mà chẳng được… Tất cả những trạng thái cảm xúc ta
đều hay biết mà không đắm mình trong đó, không đồng nhất bản thân với chúng, rồi thì lần hồi chúng cũng sẽ nối nhau tan biến mất, thật là nhẹ cả người. Đây chính là tự bản thân chúng ta đã biết cách tránh khỏi đau khổ để được an lạc, tự tại mà vui sống với đời.
Đau khổ đã qua, niềm vui và hạnh phúc sẽ tới, sự việc luôn là như vậy. Khi chúng ta đã không còn tham đắm, say mê những hình sắc mỹ miều như thế nữa thì cũng là lúc trong ta, một cảm giác an lành hiện hữu. Nhưng liệu rằng sự bình an có được khi này có thực sự tồn tại vĩnh cửu hay cũng chỉ là một cảm giác tạm bợ, thoáng qua. Quay trở lại khi trước, với nguyên nhân đã dẫn đến cảm giác an lành khi mà ta luôn biết tự vấn chính mình về những gì bản thân có thể và không thể đạt được như ý, luôn tự nhắc nhở mình về lẽ nhân quả, nghiệp báo để không cảm thấy bức bối, sân hận, hay não nề, phiền muộn khi muốn mà không được, thì rõ ràng một điều hiển bày ra rằng, chúng ta vẫn còn đang trong đối đãi giữa cái có và cái không, giữa
được và mất theo như những quan điểm thường tình mà con người chúng ta đã quy ước với nhau. Trong tâm tư chúng ta vẫn còn quanh quẩn những ý niệm về tội và phước. Ta có thể đã khởi lên những ý nghĩ như: trong quá khứ mình đã tạo nhiều tội lỗi nên bây giờ không thể được hưởng quả lành, không được sánh vai cùng với người đẹp.
Hay là mình cần phải tích cực làm thiện, làm lành để tích trữ phước đức để rồi có thể đạt được như ý mong muốn, và khao khát sánh đôi cùng người. Thế là, theo sau những ý nghĩ như vậy, rõ là ta vẫn có thể có được lành an phần nào, nhưng thực chất trong thâm tâm ta vẫn còn ôm ấp, luẩn khuất đâu đó tham vọng sở hữu cho bằng được con người xinh đẹp kia, hay một ai khác cũng xinh tươi, mỹ miều vào một thời điểm khác, mà không phải ta đã thực sự vượt thoát sự tham đắm của mình. Để có thể hoàn toàn vượt lên trên những mong muốn rất đỗi thường tình của một con người đang sống trong một cõi nước được gọi là cõi dục này thì chúng ta cần phải có được ánh nhìn như thị. Đó là nhìn mọi sự vật, hiện tượng, mọi hình dáng dù
xinh đẹp hay không xinh đẹp chỉ như chúng đang là, mà không khởi lên bất kỳ một ý niệm phân biệt nào khác. Với ánh nhìn đúng đắn như thế, chúng ta mới có thể sống trở lại với niềm an lạc, bình yên, và hạnh phúc thực sự tồn tại trong chính bản thân chúng ta.
Qua những giải bày trên, có thể thấy rằng, những gì mà ta cho là đau khổ, là hạnh phúc cũng chỉ là những cảm xúc tạm bợ. Ta đau khổ, bởi ta còn vương chấp vào cái tôi, cái của tôi, khi có được thì mừng vui nhưng lại lo sợ sẽ bị mất đi, khi không có thì tất nhiên là ta đau khổ cùng cực. Trái lại, ta hạnh phúc là do đã biết buông xả những chấp mắc đó, đã nhận ra lẽ nhân quả, nghiệp báo, những gì của mình sẽ là của mình, những gì không thuộc về mình sẽ không thuộc về mình. Nhưng những nhận thức như vậy chỉ giúp ích cho chúng ta được phần nào sự bình an trong tâm hồn mà không phải là đem đến một tâm thái vượt ngoài những đối đãi thường tình của thế gian, vượt lên trên những quan niệm mà con người chúng ta đã quy ước với nhau về
thế nào là sự thành được đáng hả hê, thế nào là sự mất mát phải chịu sầu đau. Để có được tâm thái vượt ngoài những có không, những bình phẩm tốt xấu thói thường như vậy, ta cần có ánh nhìn như thị. Chỉ nhìn mà không phát khởi lên những tư tưởng phân biệt dính mắc vào hai bên đối đãi, biện phân như thế thì thật là nhẹ nhàng, thật là an nhiên biết bao. Và điều gì đến sẽ đến, yêu thương không phân biệt sẽ khởi lên trong ta.
————
Tham khảo: 1001 Câu Chuyện Cảm Động –
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét