Thứ Năm, 7 tháng 9, 2023

Chúng ta còn có bao nhiêu thời gian

Khi nói đến tuổi thọ của con người thì tùy theo nghiệp lực (theo giáo lý đạo Phật) có thể chỉ là một hơi thở , một vài ngày , 70 năm cho đến 100 năm. Trên thực tế chúng ta còn phải dựa vào sức khỏe mới có thể kéo dài được tuổi thọ. 

Chúng ta cần phải làm gì với thời gian quý báu của mình. Bởi vì thời gian là một trong những thứ quan trọng nhất trong cuộc sống của chúng ta. Nó không chỉ ảnh hưởng đến tuổi thọ của chúng ta mà còn đến chất lượng và ý nghĩa của cuộc sống. Thời gian cũng là một thứ không thể lấy lại được khi đã trôi qua. Vậy chúng ta nên sử dụng thời gian của mình như thế nào để có được một cuộc sống hạnh phúc và an lạc?

Chúng ta có thể hiểu và xếp bảng thời gian như sau:

khi bạn 40 tuổi cuộc sống của bạn sẽ tính từng năm

Khi bạn 50-60 tuổi cuộc sống của bạn sẽ tính từng tháng

Khi bạn 70 tuổi cuộc sống của bạn sẽ tình từng tuần 

Khi bạn đến 80 tuổi cuộc sống sẽ tính từng ngày

Khi bạn đã ngoài 90 tuổi cuộc sống sẽ tính từng giây phút

Theo giáo lý đạo Phật, thời gian của chúng ta không chỉ phụ thuộc vào tuổi tác mà còn phụ thuộc vào nghiệp lực và cách mà chúng ta chăm sóc cho bản thân. Nghiệp lực là kết quả của những hành động, lời nói và suy nghĩ của chúng ta trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Nghiệp lực có thể là tốt hay xấu, có thể mang lại cho chúng ta niềm vui hay khổ đau, có thể kéo dài hay ngắn ngủi. Nếu chúng ta có nghiệp lực tốt, chúng ta sẽ có được tuổi thọ cao, sức khỏe tốt, tâm an và hạnh phúc. Ngược lại, nếu chúng ta có nghiệp lực xấu, chúng ta sẽ phải đối mặt với bệnh tật, khó khăn, phiền não và đau khổ.

Thí dụ đon giản cho một ý tưởng không tốt sẽ tạo nên nghiệp lực xấu đó là khi chúng ta chỉ nghe câu chuyện qua một vài người mà trong đầu tạo nên ý niệm xấu cho câu chuyện ai đó kể lại thì đó là ý niệm xẫu. Thay vì ta chỉ nên nghe mà không khởi lên bất cứ một niệm nào cả.

Vì vậy, để có được một cuộc sống tốt đẹp, chúng ta cần phải tu tập nghiệp lực tốt. Đó là những hành động, lời nói và suy nghĩ có ích cho bản thân và cho người khác, có tính nhân sinh, từ bi và trí tuệ. Chúng ta cũng cần phải tránh những nghiệp lực xấu. Đó là những hành động, lời nói và suy nghĩ có hại cho bản thân và cho người khác. 

Ngoài ra, chúng ta cũng cần phải biết sắp xếp thời gian của mình một cách hợp lý. Chúng ta không nên lãng phí thời gian vào những việc vô bổ hay tiêu cực. 

Khi bước vào tuổi 60 hay tiến gần đến 70 tuổi thì tránh xa những cuộc đi chơi xa hay những buổi tiệc tùng ăn uống lãng phí. Điểu này sẽ có ảnh hưởng đến sức khỏe của bản thân. Nếu dựa vào khoa học và dinh dưỡng thì khi chúng ta đi chơi xa cơ thể chúng ta sẽ bước qua một vùng khác(diffent time zone) và thời gian ở nơi nào đó sẽ làm cơ thể ta phải tìm cách thay đổi cho thích hợp và khi trở về lại nơi sinh sống thì cơ thể của chúng ta lại một lần nữa phải thay đổi để trở lại sinh hoạt hàng ngày. Điều này có thể thấy chúng ta đang tiêu hao bao nhiêu năng lượng. Chúng ta cũng không nên quá ám ảnh bởi công danh, sự nghiệp hay tiền bạc. Những thứ này chỉ là những phù du trong cuộc đời, không thể mang theo khi chúng ta ra đi. Chúng ta cần phải dành thời gian cho những việc có ý nghĩa và giá trị cao. Đó là việc tu tập đạo Phật, hay bất cứ giáo lý nào khác, học hỏi tri thức, giúp đỡ người khác, chăm sóc gia đình và bản thân.

Cuối cùng, chúng ta cần phải biết trân trọng từng khoảnh khắc trong cuộc sống. Chúng ta không biết được khi nào mình sẽ qua đời hay khi nào người thân yêu của mình sẽ rời xa. Vì vậy, chúng ta cần phải sống trong hiện tại, không vướn bận quá khứ hay lo lắng tương lai. Chúng ta cần phải biết thưởng thức những niềm vui đơn giản, biết cảm ơn những điều tốt đẹp, biết tha thứ những sai lầm, biết chia sẻ những nỗi buồn. Chúng ta cần phải sống một cách chân thành, tình cảm và trách nhiệm. Chúng ta có thể làm cho cuộc sống của mình trở nên hạnh phúc và an lạc. Nghiệp lực của mình trở nên tốt đẹp và vĩnh cửu từ kiếp này sang kiếp khác.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cách kể câu chuyện đời mình

  Tôi là người thích học văn chương hơn là toán học, và tôi tin rằng một bài luận hoàn chỉnh được viết trên giấy cần có đủ ba phần: mở bài, ...