Dưới đây là một câu chuyện thiền rất có ý nghĩa. Các bạn cùng tôi tham khảo :
Có ba vị tỳ kheo cùng bàn luận với nhau: “Trên đời này, điều gì là khó được nhất?”
Vị thứ nhất nói:
“Theo tôi, khó được nhất là tuổi trẻ, sức khỏe và sống lâu. Dù có nhiều của cải mà bệnh tật hay già yếu thì cũng không hưởng được những niềm vui của đời.”
Vị thứ hai cho rằng:
“Điều khó nhất là có được một người bạn tri kỷ – người có thể cùng ta chia sẻ buồn vui, hoạn nạn. Dù giàu sang, có quyền lực, mà cô đơn không ai hiểu mình thì cũng giống như đóa hoa đẹp mà không hương – chẳng có ong bướm nào tìm đến.”
Vị thứ ba góp ý:
“Tôi nghĩ, điều khó có nhất chính là sự hòa thuận trong quyến thuộc. Người có sức khỏe, có bạn tốt, mà gia đình bất hòa, anh em tương tranh thì cuộc sống cũng như địa ngục trần gian, có muốn thoát cũng không dễ.”
Khi đức Phật nghe xong, Ngài mỉm cười từ bi rồi triệu tập đại chúng. Hôm ấy là một buổi chiều mùa thu dịu nhẹ, gió mát, hương cỏ thơm phảng phất. Đức Phật hỏi:
“Vậy điều gì trên thế gian này là khó được nhất?”
Ngài không chọn sức khỏe, không chọn bạn bè tri âm, cũng không chọn quyến thuộc hòa hợp. Thay vào đó, đức Phật kể một câu chuyện:
“Có một con rùa mù sống ở đáy đại dương, trăm năm mới nổi lên mặt nước một lần. Trên mặt biển, có một khúc gỗ mục trôi dạt theo sóng, rỗng ruột giữa thân. Con rùa mù đó trăm năm nổi lên một lần mà vừa đúng lúc gặp được khúc gỗ ấy, rồi còn có thể chui vào lỗ rỗng trong thân gỗ để được đưa vào bờ — các con nghĩ xem, điều đó có dễ không?”
Đức Phật dừng lại, rồi kết luận:
“Chúng sinh trôi nổi trong biển khổ luân hồi, muốn được làm thân người còn khó hơn rùa mù gặp gỗ mục ngàn lần. Đó là điều khó được nhất.”
Nói rồi, Ngài nhặt một nắm đất, mở tay ra cho đại chúng xem:
“Chúng sinh được thân người thì ít như nắm đất trong tay ta. Còn chúng sinh mất thân người thì nhiều như đất trên mặt đất này.”
Qua câu chuyện trên chúng ta có thể thấy thông điệp lớn nhất mà Đức Phật muốn truyền trao là: Thân người thật khó được. Không chỉ là một lời dạy, đây còn là sự nhắc nhở tỉnh thức cho mỗi người trong chúng ta. Thân người quý giá không phải vì chúng ta biết ăn ngon mặc đẹp, mà vì chỉ trong thân người mới có khả năng tu tập, chuyển hóa, thành tựu đạo quả.
Chúng ta sinh ra tay không, và sẽ ra đi cũng tay trắng. Danh vọng, của cải không mang theo được. Điều duy nhất còn lại là nghiệp lành hay nghiệp dữ mà ta đã tạo ra.
Biết được thân người khó được, hãy sống sao cho xứng đáng. Hãy trân trọng từng giây phút hiện tại, tu tập theo chánh pháp, sống thiện lành, để không hoang phí cơ duyên quý báu này.
“Phản bổn quy chân” – Trở về với bản tâm thanh tịnh, đó là mục đích thật sự của đời người.
Sau đây là một số thiền ngữ liên quan đến câu chuyện “Thân người khó được”:
“Thân người khó được như rùa mù gặp gỗ mục.” → Gợi mở cái hiếm có, quý giá của kiếp người giữa biển khổ luân hồi.
“Có thân người, chưa hẳn sẽ gặp chánh pháp. Gặp được chánh pháp, chưa chắc đã hành trì.” → Nhấn mạnh sự quý báu nhưng mong manh của nhân duyên tu tập.
“Trăm năm rùa mù nổi lên một lần, gặp gỗ mục còn dễ hơn được làm người biết tỉnh thức.”
“Người mê chạy theo danh lợi. Người tỉnh trân quý từng hơi thở của kiếp người.”
“Biết thân này là khó được, mới học cách sống không hoang phí.”
“Được thân người, gặp Phật pháp, có tâm cầu đạo – ba điều hy hữu trong đời.”
“Cái khó được không phải là tiền tài hay quyền lực, mà là chánh niệm trong từng phút sống.”
“Rỗng tay đến, trắng tay đi. Vậy mang gì giữa một đời người?”
“Không gì quý hơn thân người, vì chỉ có người mới có thể thành Phật.”
“Trong biển sinh tử, người biết tu là người đang bơi ngược dòng.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét