Thứ Ba, 2 tháng 12, 2025

Cầu Cho Bạo Chúa Sống Lâu

 “Cuộc đời vốn thích đùa. Ta cưỡng không lại, thì thôi cười chung cho nhẹ lòng.”

Ngày xưa ở thành Syracuse có một bà cụ rất đỗi hiền lành, dáng người nhỏ thó nhưng đôi mắt thì tinh như mèo đêm. Lúc ấy nước Syracuse bị trị vì bởi vua Dennys – người nổi tiếng tàn bạo đến mức… gà trong thành nghe tên cũng bỏ chạy.

Thiên hạ ai cũng mong vua chóng tiêu cho sớm, thậm chí nhiều người cầu nguyện mỗi ngày như tụng kinh “xin cho hắn mau đi cho nước nhà được nhờ.”

Thế mà riêng có một bà cụ, sáng nào cũng lụm cụm chống gậy vào đền, khấn câu rất ngược đời:

— “Thần linh ơi, xin cho bệ hạ sống thật… thật lâu! Nếu có ai phải chết thay, thì xin cho con chết trước!”

Dân chúng nghe xong muốn té xỉu tại chỗ. Còn vua Dennys thì vừa ngạc nhiên vừa có chút… sợ (vì ai lại cầu sống lâu kiểu lạ vậy?). Vua lập tức triệu bà vào cung.

Bà cụ được dẫn vào, vẫn bình tĩnh đến lạ. Vua hỏi:

— Tất cả thiên hạ đều ghét trẫm, sao lão lại cầu cho ta sống lâu?

Bà cụ vuốt tóc bạc, mỉm cười:

— Tâu bệ hạ, chuyện là thế này. Khi tôi còn trẻ đẹp như hoa dại ven đồi, dân tôi đã chịu cảnh một ông vua tàn bạo. Chúng tôi cầu cho ông ấy chết đi, và ông ấy… chết thật. Nhưng rồi người lên thay còn dữ hơn. Dân lại cầu cho ông ấy chết. Ông ấy cũng… chết theo ý dân.

— Rồi đến lượt bệ hạ. Tôi nghĩ, theo cái đà này thì người kế tiếp chắc còn khủng khiếp gấp ba. Cho nên tôi cầu cho bệ hạ sống lâu. Càng lâu càng tốt. Chừng nào bệ hạ chưa… đi, thì chúng tôi chưa phải gặp người kế tiếp. Vậy là tốt rồi!

Cung đình im phăng phắc. Một lát sau, có người bật cười. Rồi tiếng cười lan ra, như lâu lắm rồi người dân mới được cười to một lần.

Ý Vị Suy Ngẫm – nhẹ mà sâu

Câu chuyện nghe qua tưởng như đùa cợt, nhưng lại ẩn trong đó sự lạc quan của người từng trải:

Đời thay đổi liên tục, nhưng không phải lúc nào “thay” cũng là “tốt hơn”.

Đôi khi sống vui được ngày nào, là khéo léo trì hoãn một cơn bão ngày ấy.

Bà cụ không tuyệt vọng. Bà chỉ… thấu đời. Và khi hiểu đời, người ta bỗng có khả năng cười với nó, thay vì để nó nghiền nát mình.

Cái cười của bà là kiểu cười thiền:

— Nhận ra bản chất vô thường của đời sống

— Không chống lại sự thật

— Và chọn cách nhìn vui hơn để lòng nhẹ hơn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Thời gian không chờ đợi ai

 (Dưới ánh sáng Tứ Diệu Đế) Thời gian không dừng lại để chờ bất kỳ ai. Mỗi ngày trôi qua sẽ không quay lại. Mỗi hơi thở đi ra cũng không trở...