1. Khi bị người khác nói nặng lời
Có ai đó nói một câu làm bạn khó chịu.
Ngay lập tức, trong tâm xuất hiện:
“Họ xúc phạm tôi.”
“Sao họ dám đối xử với tôi như vậy?”
Nếu dừng lại quan sát, ta sẽ thấy:
Trước khi câu nói ấy vang lên, không có vấn đề gì
Sau khi nghe, một cảm giác “tôi bị tổn thương” được tạo ra
Vô ngã ở đây không phải là:
“Không có tôi, nên tôi không đau.”
Mà là thấy rõ:
“Đây chỉ là một cảm giác sinh lên rồi sẽ diệt.
Nếu không nắm lấy, nó không thể làm tôi khổ lâu.”
Chỉ cần thấy vậy, cơn giận đã nhẹ đi một nửa.
2. Khi lo lắng về tương lai
Bạn nghĩ đến tiền bạc, sức khỏe, con cái, công việc.
Tâm bắt đầu căng:
“Nếu chuyện này xảy ra, tôi sẽ khổ.”
“Lỡ tôi thất bại thì sao?”
Nhìn kỹ sẽ thấy:
Tương lai chưa xảy ra
Nhưng tâm đã dựng lên một “tôi trong tương lai” để lo sợ
Quán vô ngã lúc này là:
“Đây chỉ là suy nghĩ.
Suy nghĩ không phải là tôi.”
Không cần xua đuổi suy nghĩ.
Chỉ cần không đồng hóa với nó.
3. Khi tự hào hoặc buồn vì vai trò của mình
Hôm nay bạn được khen:
“Tôi là người giỏi.”
“Tôi là người thành công.”
Ngày khác, bạn bị chê:
“Tôi là người kém.”
“Tôi là người thất bại.”
Cùng một chữ “tôi”, nhưng sáng là thiên thần, chiều đã thành tội đồ.
Vô ngã không bảo bạn:
“Bạn không tồn tại.”
Mà giúp bạn thấy:
“Những vai trò này thay đổi liên tục.
Không cái nào là ‘tôi’ thật để bám.”
4. Khi yêu thương và dính mắc
Bạn thương một người, rồi sợ mất:
“Nếu không có họ, tôi sẽ không sống nổi.”
Quan sát sâu hơn sẽ thấy:
Có tình thương
Có sợ hãi
Có ý niệm “tôi không thể thiếu”
Vô ngã không phá hủy tình thương.
Nó chỉ gỡ bỏ sự chiếm hữu trong tình thương.
“Thương nhưng không nắm chặt.”
“Có mặt trọn vẹn, nhưng không sở hữu.”
5. Khi thiền và thấy tâm loạn
Người mới ngồi thiền hay nghĩ:
“Tôi thiền dở quá.”
“Tôi không tiến bộ.”
Nhưng nếu nhìn lại:
Có suy nghĩ
Có thất vọng
Có mong cầu
Vô ngã ở đây là:
“Chỉ có trạng thái đang xảy ra.
Không cần thêm một ‘tôi’ để trách móc.”
Khi bỏ bớt cái “tôi đang thiền”, tâm tự nhiên nhẹ hơn.
Một cách quán rất đơn giản
Bất cứ lúc nào có khổ, hãy hỏi nhẹ:
“Cái gì đang được gọi là tôi lúc này?”
“Nếu không gọi nó là tôi, chuyện có nhẹ hơn không?”
Không cần trả lời bằng lời.
Chỉ cần nhận ra.
Nhận ra rồi, buông sẽ tự đến.
Vô ngã không phải để làm ta trống rỗng, mà để bớt gánh nặng.
Không phải để phủ nhận đời sống, mà để sống nhẹ nhàng hơn trong đời sống.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét