Định nghĩa thứ nhất, anh ta không còn là chính mình nữa. Anh ta có mặt như một sự hiện diện, nhưng anh ta không phải là một con người.
Thứ hai, anh ta giống như một đứa trẻ... đơn giản và vô tội.
Đó là lý do tại sao tôi nói những phẩm chất của một người trưởng thành rất kỳ lạ, bởi vì sự trưởng thành mang lại ý nghĩa như thể bạn đã trải nghiệm, như thể bạn đã già. Về thể chất bạn có thể già, nhưng về tinh thần bạn là một đứa trẻ vô tội. Sự trưởng thành không chỉ là kinh nghiệm thu được trong cuộc sống. Rồi bạn sẽ không phải là một đứa trẻ, bạn không hiện diện. Bạn sẽ là một người có kinh nghiệm – có kiến thức nhưng không trưởng thành.
Sự trưởng thành không liên quan gì đến trải nghiệm cuộc sống của bạn. Nó có liên quan đến cuộc hành trình bên trong, những trải nghiệm bên trong.
Càng đi sâu vào chính mình, thì càng trưởng thành. Khi đã đạt đến trung tâm của bản thân mình, ta hoàn toàn trưởng thành. Nhưng lúc đó người đó biến mất, chỉ còn lại sự hiện diện.
Lúc ấy Bản ngã biến mất, chỉ còn lại sự im lặng. Kiến thức biến mất, chỉ còn lại sự vô tội.
Đối với tôi, sự trưởng thành là một cái tên khác cho sự nhận thức: bạn đã đạt được tiềm năng của mình, nó đã trở thành hiện thực. Hạt giống đã đi một quãng đường dài, và đã nở hoa.
Sự trưởng thành có mùi thơm. Nó mang lại vẻ đẹp to lớn cho cá nhân. Nó mang lại trí thông minh sự sắc bén nhất có thể. Nó làm cho bạn không có gì ngoài tình yêu. Mọi hành động và cuộc đời của bạn chỉ là tình yêu ngay cả cái chết cũng là tình yêu.
Phương Tây có những định nghĩa về sự trưởng thành rất trẻ con. Trửong thành rằng bạn không còn vô tội nữa, rằng bạn đã trưởng thành thông qua những trải nghiệm cuộc sống, bạn không thể dễ dàng bị lừa dối, không thể bị bóc lột, bạn có trong mình một thứ gì đó như một tảng đá vững chắc - một sự bảo vệ, một sự an toàn.
Định nghĩa này rất bình thường, rất trần tục. Phải, trên thế giới sẽ có những người trưởng thành như thế này. Nhưng cách tôi nhìn nhận sự trưởng thành hoàn toàn khác, hoàn toàn trái ngược với định nghĩa này. Sự trưởng thành sẽ không làm cho bạn trở thành một hòn đá; nó sẽ khiến bạn trở nên dễ bị tổn thương, mềm mại, đơn giản.
Tôi nhớ... một tên trộm đã vào nhà của một ông chủ. Đó là một đêm trăng tròn, và anh ta đã vô tình bước vào; nếu không, anh có thể tìm thấy gì trong nhà của một ông chủ? Tên trộm đang nhìn, và ngạc nhiên không thấy gì cả. Và rồi đột nhiên anh ta thấy một người đàn ông đang đến với một ngọn nến trong tay.
Người đàn ông nói: "Anh đang tìm gì trong bóng tối? Sao anh không đánh thức tôi dậy? Tôi chỉ đang ngủ gần cửa trước, và tôi có thể cho anh thấy toàn bộ ngôi nhà.” người đàn ông trông rất đơn giản và ông ta không thể tưởng tượng ra rằng bất cứ ai cũng có thể là một tên trộm.
Tên trộm nói, "Có lẽ anh không biết rằng tôi là một tên cướp."
Ngưòi gia chủ nói, "Điều đó không quan trọng, người ta phải là ai đó. Vấn đề là tôi đã ở trong nhà ba mươi năm và tôi không tìm thấy gì cả, vì vậy hãy cùng nhau tìm kiếm! Và nếu chúng ta tìm được thứ gì đó, chúng ta có thể là đối tác. Tôi không tìm thấy bất cứ thứ gì trong ngôi nhà này; nó chỉ là căn nhà trống rỗng.”
Tên trộm có chút sợ hãi: người đàn ông này có vẻ kỳ lạ. Hoặc là ông ta điên hay... ai biết ông ta là người như thế nào? Ngôi nhà của ông ta không có gì cả.
Ông ta chỉ có một cái chăn – đó là tất cả những gì ông ta có – và đó là một đêm lạnh lẽo. Ông nói với tên trộm, “Đừng đi đường này, đừng xúc phạm tôi đường này; nếu không tôi sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân mình, rằng một người đàn ông nghèo đến nhà tôi vào giữa đêm và phải đi tay rỗng. Hảy cầm lấy cái chăn này. Và nó sẽ rất tốt – ngoài trời thì rất lạnh. Tôi đang ở trong nhà, nên ở đây ấm hơn.”
Ông ta đã che chở tên trộm bằng chăn. Tên trộm đang mất trí rồi! Hắn nói: "ông đang làm gì vậy? Tôi là một tên trộm!"
Ông ta nói, "Điều đó không quan trọng. Trong thế giới này, ai cũng phải là ai đó, phải làm gì đó. Bạn có thể đang ăn cắp; điều đó không quan trọng, nghề nghiệp là nghề nghiệp. Chỉ cần làm tốt, với tất cả những lời chúc phúc của tôi. Hãy làm điều đó một cách hoàn hảo, đừng bị bắt, nếu không bạn sẽ gặp rắc rối.”
Tên trộm nói, "ông thật kỳ lạ. Ông cho tôi cái chăn này thì ông sẽ trần truồng và không có gì cả!"
“Đừng lo, vì tôi sẽ đi với anh! Chỉ có tấm chăn giữ tôi trong nhà này; nếu không thì trong ngôi nhà này không có gì cả – và tấm chăn mà tôi đã đưa cho anh. Tôi sẽ đi với anh – chúng ta sẽ sống cùng nhau. Có vẻ như anh có rất nhiều thứ. Tôi đã cho anh mọi thứ. Anh có thể cho tôi một chút; đó sẽ là điều đúng đắn.”
Tên trộm không thể tin được! Anh ta chỉ muốn thoát khỏi nơi đó và người đàn ông đó. Tên trộm nói: "Không, tôi không thể đưa ông đi cùng tôi. Tôi có vợ, con_cái, và hàng xóm ta, chúng_nó sẽ nói_sao? Ngươi đã đem một người đàn ông khỏa thân đến.
Sau đó vài ngày thì tên trộm phát hiện ra đây là một bậc thầy vĩ đại. Tên trộm nói, "Tôi có thể hiểu bản thân mình - rằng ông ta là một người rất kỳ lạ. Trong suốt cuộc đời tôi, tôi đã tiếp xúc với những người khác nhau, từ người nghèo đến người giàu nhất, nhưng không bao giờ... thậm chí còn nhớ đến ông ta, một sự run rẩy xuyên qua cơ thể tôi.
“Khi ông ta gọi tôi lại, tôi không thể chạy trốn. Tôi hoàn toàn tự do, tôi có thể lấy đồ đạc và chạy trốn, nhưng tôi không thể. Có thứ gì đó trong giọng nói của ông ta khiến tôi quay lại.”
Vài tháng sau, tên trộm bị bắt, và tại tòa án, thẩm phán hỏi tên trộm, "anh có thể đặt tên cho một người biết anh ở khu vực này không?"
Tên trộm nói, "Vâng, có một người biết tôi"...và tên trộm đã khai tên của người thầy vĩ đại ấy
Thẩm phán nói, "Đủ rồi - hảy gọi cho người thầy này. Bằng chứng của ông ấy có giá trị bằng 10 ngàn người. Những gì ông ấy nói về ngươi sẽ đủ để phán xét."
Thẩm phán hỏi người thầy "Ngài có biết người này không?"
Vị thầy trả lời: "Anh có biết hắn không? Chúng tôi là đối tác. Anh ta là bạn của tôi. Anh ta thậm chí còn đến thăm tôi vào một đêm giữa đêm. Lúc trời lạnh đến nỗi tôi đưa chăn cho anh ta. Anh ta đang dùng nó, anh thấy đấy. Chiếc chăn đó nổi tiếng khắp đất nước; mọi người đều biết nó là của tôi.”
Thẩm phán nói, "tên trộm này là bạn của ông sao? Và hắn có ăn cắp không?"
Vị thầy trả lời, "Không bao giờ! anh ây không bao giờ có thể ăn cắp. Anh ấy là một quý ông đến mức khi tôi đưa cho ông ấy cái chăn, anh ấy nói với tôi, 'Cảm ơn ông, thưa ngài.' Khi anh ta ra khỏi nhà, anh ta im lặng đóng cửa lại. Anh ta là một người rất lịch sự, tốt bụng.”
Thẩm phán nói, "Nếu ngài nói như vậy, thì tất cả những lời khai của những nhân chứng đã nói rằng anh ta là một tên trộm sẽ bị hủy bỏ. Hắn đã được thả ra.” Người thầy đi ra ngoài và tên trộm đi theo.
Vị thầy nói, "anh đang làm gì vậy? Sao anh lại đi với tôi?"
Tên trôm trả lời, "Bây giờ tôi không bao giờ có thể rời bỏ ngài. Ngài đã gọi tôi là bạn là đối tác của ngài. Chưa từng có ai tôn trọng tôi. Ngàilà người đầu tiên nói tôi là một quý ông, một người tốt. Tôi sẽ ngồi dưới chân ngài và học cách như ngài. Từ đâu mà ngài có sức mạnh này, cái nhìn này về mọi thứ theo một cách hoàn toàn khác?”
Vị thầy nói, "anh có biết đêm đó tôi cảm thấy tồi tệ như thế nào không? Anh đã đi rồi, trời lạnh quá. Không có một chiếc chăn ngủ là không thể. Tôi chỉ ngồi cạnh cửa sổ nhìn thấy trăng tròn, và tôi viết một bài thơ: 'Nếu tôi đủ giàu có, tôi sẽ đưa trăng hoàn hảo này cho người nghèo đói đó, người đã đến trong bóng tối để tìm thứ gì đó trong nhà của một người đàn ông nghèo. Tôi sẽ cho mặt trăng nếu tôi đủ giàu, nhưng bản thân tôi thì nghèo lắm.’ Tôi sẽ cho anh xem bài thơ, đi với tôi.
"Tối hôm đó tôi đã khóc, rằng bọn trộm nên học vài điều. Ít nhất họ nên thông báo một hoặc hai ngày trước khi họ đến với một người đàn ông như tôi, để chúng ta có thể sắp xếp một cái gì đó, để họ không phải đi với đôi tay trống rỗng.
"Thật tốt khi anh nhớ đến tôi trong tòa án; nếu không những kẻ đó rất nguy hiểm, họ có thể đã đối xử xấu với anh. Tối hôm đó tôi đã đề nghị đi với anh và làm bạn với anh, nhưng anh đã từ chối. Giờ anh muốn... Không có vấn đề gì, anh có thể đến. Bất cứ thứ gì tôi có, tôi sẽ chia sẻ với anh. Nhưng nó không phải là vật chất: nó là thứ vô hình.
Tên trộm nói, "Tôi có thể cảm nhận được điều đó; nó là thứ gì đó vô hình. Nhưng ngài đã cứu mạng tôi, và bây giờ tôi là của ngài. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì ngài muốn. Tôi chỉ đơn giản là lãng phí nó. Nhìn thấy ngài, nhìn vào mắt ngài, một điều chắc chắn là ngài có thể biến đổi tôi.
Osho, Bên ngoài tâm lý học, Talk #37
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét