Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026

Điều Khó Được Nhất Trên Thế Gian

Một hôm, có ba vị tỳ kheo cùng nhau thảo luận về câu hỏi:

“Trên thế gian này, điều gì là khó được nhất?”

Vị thứ nhất nói:

– Theo tôi, điều khó được nhất là tuổi trẻ, sức khỏe và sự trường thọ. Dù một người có bao nhiêu của cải đi nữa, nếu thân thể bệnh tật, tuổi già kéo đến thì cũng khó lòng tận hưởng niềm vui của cuộc sống.

Vị thứ hai nói:

– Tôi cho rằng điều khó tìm nhất là có một người bạn tri âm, thấu hiểu mình, có thể cùng chia sẻ niềm vui và gánh vác những lúc khó khăn. Một người dù quyền cao chức trọng đến đâu nhưng không có bạn chân thành thì vẫn cô đơn, giống như đóa hoa đẹp mà không có hương thơm, chẳng ai muốn đến gần để ngắm.

Vị thứ ba lại nói:

– Theo tôi, điều khó nhất là xây dựng một gia đình hòa thuận. Nếu một người khỏe mạnh, có bạn tốt nhưng trong gia đình luôn bất hòa, tranh cãi và xung đột thì cuộc sống cũng chẳng thể an vui. Mỗi ngày trôi qua giống như sống trong địa ngục trần gian.

Sau khi nghe ba vị tỳ kheo trình bày, Đức Phật tập hợp đại chúng và từ tốn nói:

– Những điều các ông nói đều rất quý giá. Tuy nhiên, trên thế gian còn có một điều khó được hơn tất cả.

Rồi Đức Phật kể câu chuyện sau:

– Trong đại dương mênh mông có một con rùa mù sống rất lâu năm. Bình thường nó ở sâu dưới đáy biển, cứ 100 năm mới nổi lên mặt nước một lần.

Trên mặt biển lại có một khúc gỗ mục rỗng ở giữa, trôi dạt theo sóng gió không biết về đâu.

Các ông hãy nghĩ xem: một con rùa mù, một trăm năm mới nổi lên mặt nước một lần, gặp được khúc gỗ mục đã là điều vô cùng hiếm có. Nhưng để đầu nó chui đúng vào lỗ trống của khúc gỗ ấy lại còn khó gấp bội.

Đức Phật dừng lại rồi nói:

– Sự hiếm hoi ấy vẫn chưa bằng cơ hội được sinh làm người. Chúng sinh trôi lăn trong biển sinh tử, muốn được thân người còn khó hơn con rùa mù gặp được khúc gỗ nổi trên biển.

Nói xong, Đức Phật cúi xuống nhặt một nắm đất trong tay rồi hỏi các vị tỳ kheo:

– Các ông nghĩ xem, đất trong bàn tay ta nhiều hay đất trên mặt đất nhiều?

Các vị đồng thanh đáp:

– Bạch Thế Tôn, đất trong tay Ngài rất ít, còn đất trên mặt đất thì vô cùng nhiều.

Đức Phật dạy:

– Chúng sinh ra được thân người ít như đất trong lòng bàn tay ta. Chúng sinh mất thân người nhiều như đất trên mặt đất.

Rồi Ngài nhấn mạnh:

– Vì thế, điều khó được nhất trên thế gian chính là thân người.

Một khi đã đánh mất thân người này, trải qua vô số kiếp cũng chưa chắc có cơ hội trở lại làm người. Bởi vậy, khi đã có mặt trong cuộc đời, chúng ta cần biết trân trọng thân người, quý trọng những nhân duyên hiện có và sống một đời ý nghĩa.

Danh vọng, tiền tài rồi cũng không thể mang theo khi rời khỏi thế gian. Chúng ta đến với cuộc đời bằng hai bàn tay trắng và cũng sẽ ra đi như vậy. Chỉ có những việc thiện lành, những giá trị tốt đẹp và sự tu dưỡng tâm hồn mới thực sự theo ta trên hành trình dài của cuộc sống.

Vì thế, hãy biết trân trọng hiện tại, sống tử tế, làm điều thiện và hướng tâm đến những giá trị chân chính. Đó mới là điều quý giá nhất mà một con người có thể đạt được.

Lời bàn

Câu chuyện không phủ nhận giá trị của sức khỏe, tình bạn hay gia đình hòa thuận. Đó đều là những điều đáng quý trong cuộc sống. Tuy nhiên, Đức Phật muốn nhắc nhở rằng tất cả những điều ấy chỉ có thể đạt được khi chúng ta mang thân người.

Thân người là cơ hội đặc biệt để học hỏi, yêu thương, phụng sự và hoàn thiện bản thân. Nhiều người mải mê theo đuổi danh lợi mà quên mất giá trị lớn nhất mình đang sở hữu chính là sự sống hiện tại.

Khi hiểu được thân người khó được, ta sẽ biết sống biết ơn hơn, trân trọng từng ngày hơn, bớt hơn thua, bớt oán trách và dành nhiều thời gian hơn cho những điều thực sự có ý nghĩa. Đó chính là thông điệp sâu sắc mà câu chuyện muốn gửi gắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Điều Khó Được Nhất Trên Thế Gian

Một hôm, có ba vị tỳ kheo cùng nhau thảo luận về câu hỏi: “Trên thế gian này, điều gì là khó được nhất?” Vị thứ nhất nói: – Theo tôi, điều k...