Nếu điều bạn tìm kiếm là sự giải thoát trọn vẹn khỏi những khổ đau của sinh, lão, bệnh, tử, thì theo lời dạy của Đức Phật, điều đó hoàn toàn có thể đạt được. Hơn 2.500 năm trước, Đức Phật đã khẳng định rằng mọi chúng sinh đều có Phật tánh, nghĩa là đều có khả năng giác ngộ và thành Phật.
Các vị Phật không phải là những đấng siêu nhiên được sinh ra đã hoàn hảo. Các ngài cũng từng là những con người bình thường như chúng ta, và cũng đã trải qua những khó khăn, đau khổ và thử thách trong cuộc sống. Ngay cả Đức Phật Thích Ca cũng đã trải qua bệnh tật, tuổi già và những đau đớn của thân xác trước khi nhập Niết-bàn.
Vậy “thành Phật” có nghĩa là gì?
Có thể hiểu đơn giản rằng một vị Phật là người đã đoạn trừ hoàn toàn mọi phiền não, vượt qua mọi vô minh và phát triển trọn vẹn những phẩm chất tốt đẹp nhất của tâm thức. Các ngài cũng từng là những chúng sinh còn nhiều hạn chế, nhưng nhờ nhận ra nguyên nhân của khổ đau và kiên trì tu tập, các ngài đã chuyển hóa được tâm mình.
Con người đau khổ vì vô minh, vì nhìn nhận sai lầm về thực tại và tin vào những suy nghĩ, cảm xúc không đúng với sự thật. Từ đó phát sinh tham lam, sân hận, ganh tỵ, sợ hãi và nhiều hành động thiếu sáng suốt. Khi nhận ra bản chất của những vọng tưởng ấy và quyết tâm thoát khỏi khổ đau, người tu tập dần buông bỏ phiền não. Nhờ vậy, tâm trở nên an lạc, tự tại và sáng suốt hơn.
Tuy nhiên, để trở thành một vị Phật ngay trong đời sống này không phải là điều dễ dàng. Vì vậy, như lời dạy của Hòa thượng Toại Khanh, điều thiết thực trước hết là cố gắng để không còn sống như một người phàm phu đầy phiền não nữa.
Những thói quen như tham lam, sân hận, si mê, ganh tỵ, kiêu ngạo hay chỉ biết yêu thương những người thân thuộc mà không mở rộng lòng mình đến người khác đều là những chướng ngại trên con đường tu tập. Muốn tiến bộ, chúng ta cần rèn luyện tâm từ bi, học cách quan tâm và yêu thương mọi người một cách rộng lớn hơn, vượt lên trên sự ích kỷ thông thường.
Khi lòng từ bi ngày càng sâu sắc, chúng ta sẽ dần phát triển trí tuệ. Nhờ đó, ta hiểu rõ hơn về bản chất của cuộc sống và thấy rằng không có gì tồn tại một cách riêng biệt hay độc lập. Mọi sự vật, hiện tượng và mọi chúng sinh đều nương tựa lẫn nhau để tồn tại. Đây chính là cái thấy đúng đắn mà Đức Phật đã chứng ngộ.
Khi từ bi và trí tuệ cùng phát triển, những phẩm chất giác ngộ vốn có trong mỗi người sẽ dần được hiển lộ. Đó chính là biểu hiện của Phật tánh.
Bởi vì ai cũng có Phật tánh nên ai cũng có khả năng thành Phật. Điều cần thiết là có động lực đúng đắn, sự kiên trì và phương pháp tu tập phù hợp. Con đường tu học không phải lúc nào cũng tiến về phía trước một cách đều đặn; sẽ có những lúc thuận lợi và cũng có những lúc khó khăn. Tuy nhiên, nếu luôn nhớ rằng mình có khả năng chuyển hóa và giác ngộ, chúng ta sẽ không dễ nản lòng.
Phật tánh không phải là điều gì xa vời để đi tìm ở bên ngoài. Đó là khả năng giác ngộ vốn có trong mỗi người. Khi nuôi dưỡng lòng từ bi, phát triển trí tuệ và không ngừng chuyển hóa bản thân, chúng ta đang từng bước làm cho Phật tánh ấy hiển lộ trong đời sống hằng ngày.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét