Bài thơ "Còn Chi Nữa " của lưu Trọng Lư đã đựợc cố nhạc sĩ Phạm Duy phổ thành ca khúc "Hoa Rụng Ven Sông" là một bài hát mà tôi rất thich. Bài thơ là sự hồi tưởng về một mối tình đẹp đã đi qua.
Còn đâu hoa huơng dại
Bên sông rụng tơi bời
Đã qua rồi cơn mộng
Đừng vỗ nữa tình ơi
Hoa rụng tơi bời bên sông như dấu hiệu của thời gian trôi và cảm xúc tàn phai. Những kỷ niệm chỉ còn trong giấc mộng-- của những mùa xuân qua như tuổi trẻ của chúng ta cũng trôi đi lặng lẽ. Nhưng ẩn dưới sự tiếc nuối ấy là một thông điệp đẹp về tình yêu:
Tình yêu luôn có những khoảnh khắc rực rỡ, và chính vì mong manh nên nó càng đáng trân quý.
Đêm ấy xuân vừa sang
Em vừa hai mươi tuổi
Còn đâu những giờ nhung lụa:
Mộng trùm trên bông
Tình ấp trong gối
Rượu tân hôn không uống cũng say nồng?
Kỷ niệm dù đã qua vẫn có sức nâng đỡ trái tim, nhắc ta biết sống hết mình cho người mình thương khi còn ở bên nhau. Không có gì là “còn chi nữa”, bởi những gì đã từng chân thật sẽ mãi ở lại trong lòng, thành chất liệu nuôi dưỡng sự trưởng thành và dịu dàng của ta.Tình yêu có thể tàn như hoa rụng bên sông, nhưng cái đẹp mà nó để lại vẫn luôn thì thầm.
Còn đâu mùi cỏ lạ
Ướp trong mớ tóc mây?
Một chút tình thơ ngây
Bên sông rụng tơi bời
Đã qua rồi cơn mộng
Đừng vỗ nữa tình ơi
Hoa rụng tơi bời bên sông như dấu hiệu của thời gian trôi và cảm xúc tàn phai. Những kỷ niệm chỉ còn trong giấc mộng-- của những mùa xuân qua như tuổi trẻ của chúng ta cũng trôi đi lặng lẽ. Nhưng ẩn dưới sự tiếc nuối ấy là một thông điệp đẹp về tình yêu:
Tình yêu luôn có những khoảnh khắc rực rỡ, và chính vì mong manh nên nó càng đáng trân quý.
Đêm ấy xuân vừa sang
Em vừa hai mươi tuổi
Còn đâu những giờ nhung lụa:
Mộng trùm trên bông
Tình ấp trong gối
Rượu tân hôn không uống cũng say nồng?
Kỷ niệm dù đã qua vẫn có sức nâng đỡ trái tim, nhắc ta biết sống hết mình cho người mình thương khi còn ở bên nhau. Không có gì là “còn chi nữa”, bởi những gì đã từng chân thật sẽ mãi ở lại trong lòng, thành chất liệu nuôi dưỡng sự trưởng thành và dịu dàng của ta.Tình yêu có thể tàn như hoa rụng bên sông, nhưng cái đẹp mà nó để lại vẫn luôn thì thầm.
Còn đâu mùi cỏ lạ
Ướp trong mớ tóc mây?
Một chút tình thơ ngây
Không còn trên đôi má
Chúng ta ai cũng đi qua thời tuổi trẻ "yêu hết mình và đã yêu như chưa yêu lần nào " và hãy yêu như thể đó là lần cuối, hãy trân trọng như chỉ có hôm nay.
"Còn Chi Nữa" được nhạc sĩ Pham Duy dưới ngòi bút tài tình của ông đã biến tình yêu không tàn theo cách dữ dội. Nó tàn như ánh trăng cuối mùa, như hương cỏ lạ từng vương trong mái tóc mây ngày ấy — từng nồng nàn của tuổi thanh xuân, từng rất mặn nồng chăn gối— rồi một ngày biến thành màn sương mỏng, chỉ cần chạm nhẹ là tan. Tình yêu ấy đã có thời rực rỡ: những đêm tân hôn không cần rượu cũng say, những giờ “nhung lụa” chạm vào nhau bằng cả một trái tim non trẻ. Nhưng rồi tất cả trôi đi, như hoa rụng ven sông, để lại trong lòng nhân vật trữ tình một khoảng trống êm ái, vừa đau vừa đẹp.
“Hoa rụng ven sông” không chỉ nói về cái mất mát. Nó nói về cách cái đẹp vẫn còn ở lại: trong ký ức, trong sự trưởng thành, trong khả năng yêu thêm một lần nữa bằng trái tim sâu sắc hơn. Bởi một tình yêu đã đi qua không bao giờ mất hẳn — nó chỉ chuyển thành một lớp phù sa mỏng dưới đáy lòng, nuôi dưỡng ta sống dịu dàng hơn với thế giới.
Có lẽ, người ta không thật sự buồn vì tình yêu tan vỡ. Người ta chỉ buồn vì đã từng hạnh phúc đến như thế. Có những mối tình đi qua đời ta nhẹ như một cánh hoa rơi xuống bờ sông. Và như cánh hoa rơi xuống mặt sông, tình yêu ấy vẫn còn đây —chỉ đổi hình, đổi dáng, nhưng chưa từng biến mất(Thiền sư Nhất Hạnh).
Chúng ta ai cũng đi qua thời tuổi trẻ "yêu hết mình và đã yêu như chưa yêu lần nào " và hãy yêu như thể đó là lần cuối, hãy trân trọng như chỉ có hôm nay.
"Còn Chi Nữa" được nhạc sĩ Pham Duy dưới ngòi bút tài tình của ông đã biến tình yêu không tàn theo cách dữ dội. Nó tàn như ánh trăng cuối mùa, như hương cỏ lạ từng vương trong mái tóc mây ngày ấy — từng nồng nàn của tuổi thanh xuân, từng rất mặn nồng chăn gối— rồi một ngày biến thành màn sương mỏng, chỉ cần chạm nhẹ là tan. Tình yêu ấy đã có thời rực rỡ: những đêm tân hôn không cần rượu cũng say, những giờ “nhung lụa” chạm vào nhau bằng cả một trái tim non trẻ. Nhưng rồi tất cả trôi đi, như hoa rụng ven sông, để lại trong lòng nhân vật trữ tình một khoảng trống êm ái, vừa đau vừa đẹp.
“Hoa rụng ven sông” không chỉ nói về cái mất mát. Nó nói về cách cái đẹp vẫn còn ở lại: trong ký ức, trong sự trưởng thành, trong khả năng yêu thêm một lần nữa bằng trái tim sâu sắc hơn. Bởi một tình yêu đã đi qua không bao giờ mất hẳn — nó chỉ chuyển thành một lớp phù sa mỏng dưới đáy lòng, nuôi dưỡng ta sống dịu dàng hơn với thế giới.
Có lẽ, người ta không thật sự buồn vì tình yêu tan vỡ. Người ta chỉ buồn vì đã từng hạnh phúc đến như thế. Có những mối tình đi qua đời ta nhẹ như một cánh hoa rơi xuống bờ sông. Và như cánh hoa rơi xuống mặt sông, tình yêu ấy vẫn còn đây —chỉ đổi hình, đổi dáng, nhưng chưa từng biến mất(Thiền sư Nhất Hạnh).
Hoa rụng ven sông
Cho dù ở độ tuổi nào thì hảy luôn trân quý tình yêu mà bạn đang còn có với người bạn đời
Thiên Lan
Cho dù ở độ tuổi nào thì hảy luôn trân quý tình yêu mà bạn đang còn có với người bạn đời
Thiên Lan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét