Trong đời sống, nhiều người tin vào Đấng Tạo Hóa vì họ cảm thấy lời cầu nguyện của mình được “đáp lại” khi gặp hoạn nạn. Tuy nhiên, theo quan điểm Phật giáo, sự trùng hợp này không chứng minh được mối quan hệ nhân quả. Đức Phật gọi niềm tin mù quáng vào phép lạ hay thần lực là vô ích và cảnh báo rằng việc chạy đến núi rừng, đền thờ để tìm chỗ nương náu khi sợ hãi không thể giải quyết gốc rễ của khổ đau. Nếu phép lạ có thể giải quyết mọi vấn đề, thì đã chẳng cần đến bệnh viện hay nghĩa trang.
Người Phật tử không cầu mong các vị thần, thiên thần hay hộ pháp làm thay cho mình. Bởi nếu nương dựa vào những điều đó, con người sẽ mãi đợi một ngày phép lạ xảy đến – một sự chờ đợi dẫn đến thất vọng và đau khổ.
Thay vì cầu nguyện vào các sức mạnh siêu nhiên, Phật giáo hướng con người tìm một con đường thực tiễn: chuyển hóa chính tâm mình. Bằng cách đối diện và diệt trừ ba độc tham, sân, si – những thứ tạo nên mọi mê lầm – con người mới có thể vượt qua sinh, lão, bệnh, tử một cách sáng suốt.
Phật giáo không hứa hẹn một thiên đường đầy hạnh phúc vĩnh cửu, cũng không dùng những nỗi sợ địa ngục để răn đe. Quan niệm về thiên đường và địa ngục trong đạo Phật hoàn toàn khác: không phải là những nơi chốn vĩnh hằng do Thượng Đế tạo ra, mà là những trạng thái tồn tại tạm thời, hình thành theo nghiệp của mỗi người.
Theo Phật giáo, tin vào một thiên đường trên mây hay một địa ngục dưới lòng biển với hình phạt đời đời là điều không hợp lý – bởi không ai đáng bị trừng phạt vĩnh viễn chỉ vì những yếu đuối của con người.
Thay vào đó, Phật giáo quan niệm: người có trí tuệ tự tạo ra thiên đường bằng những hành động thiện lành của chính họ; kẻ mê muội tự tạo địa ngục qua những nghiệp xấu. Thiên đường là trạng thái an vui mà người hành thiện được hưởng, còn địa ngục là trạng thái khổ đau mà người tạo ác nghiệp phải trải qua. Những trạng thái này không vĩnh viễn, không do thần linh quyết định, mà hoàn toàn tùy thuộc vào nghiệp thiện – ác của mỗi cá nhân.
Tại sao con người trải nghiệm thiên đường và địa ngục?
Không ai bị kết án ở mãi một nơi. Thiên đường và địa ngục chỉ lưu trú tạm thời trong tâm ta, tùy theo nghiệp thiện – ác đã gieo. Không có bàn tay thần linh nào định đoạt số phận. Chính nghiệp lành hay nghiệp xấu tạo nên cõi ta đang sống. Con người đã cảm nhận rất rõ cả hạnh phúc lẫn đau khổ. Sân hận, tham lam và si mê chính là “lửa địa ngục” thiêu đốt tâm can ngay trong hiện tại. Ngược lại, khi tâm an bình, biết yêu thương, biết giúp người, đó chính là thiên đường ngay giữa cõi đời này. Nơi nào có nhiều hạnh phúc, nơi đó là thiên đường; nơi nào đầy khổ đau, nơi đó là địa ngục.
Quan trọng hơn hết, theo Phật giáo, địa ngục không có cửa khóa. Không ai bị giam mãi mãi trong khổ đau. Chỉ cần tạo ra công đức, nuôi dưỡng nghiệp thiện và làm mới lại tâm mình, con người có thể bước ra khỏi khổ đau bất cứ lúc nào.
Đó chính là tinh thần nhân bản và thực tiễn của đạo Phật: không chờ phép lạ, không đợi thần linh cứu rỗi – mà tự mình là chủ nhân của thiên đường hay địa ngục. Đạo Phật mời ta sống như thế: không tìm phép lạ bên ngoài, không đợi ai cứu rỗi, mà tự thắp sáng chính mình. Khi tâm sáng, mọi bước chân đều đi ra khỏi bóng tối. Khi tâm an, thiên đường tự nhiên có mặt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét