Tôi là người rất kính trọng Thầy Nhất Hạnh, bởi Thầy là một trong những người đã góp công lớn đưa đạo Bụt đến với phương Tây bằng một ngôn ngữ giản dị, dễ hiểu và dễ thực tập. Hàng trăm ngàn đệ tử xuất gia và tại gia trên khắp thế giới đã tìm thấy nơi Thầy một con đường tu học nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.
Trong khi nhiều người đang mất phương hướng giữa những phức tạp của cuộc sống hiện đại và bị choáng ngợp bởi vô số lựa chọn của xã hội tiêu thụ, các khóa tu do Thầy hướng dẫn đã mở ra cho con người một cách sống khác — đơn giản hơn, chậm lại hơn, nhưng đầy tỉnh thức.
Nếu có duyên tu tập tại Làng Mai, Làng Hồng hay Tu viện Lộc Uyển, nhiều người sau khóa tu đã cảm thấy mình như trở thành một con người khác. Thầy thường hướng dẫn đại chúng thực tập “tắt chiếc đài phát thanh” luôn phát ra những suy nghĩ và lo âu không dứt trong tâm mình, để quay về với hơi thở ý thức, với từng bước chân an trú và với giây phút hiện tại.
Thầy chỉ ra rằng thay vì mãi đi tìm câu trả lời cho cuộc đời bằng những suy tưởng triết học hay những trải nghiệm cao siêu, ta có thể chạm tới hạnh phúc thật sự ngay trong những điều rất bình thường của đời sống hằng ngày — những điều mà lâu nay ta thường vô tình quên mất.
Chẳng hạn như trái tim của ta vẫn âm thầm làm việc suốt ngày đêm để duy trì sự sống, nhưng mấy khi ta thật sự dừng lại để biết ơn trái tim ấy?
Thầy từng chia sẻ rằng chỉ cần định tâm vào một việc rất nhỏ, như ăn một củ cà rốt, ta cũng có thể thấy được những chân lý sâu xa của sự sống. Khi tâm đủ lắng, ta sẽ thấy củ cà rốt ấy không thể tồn tại riêng lẻ. Trong đó có mặt của đất, của mưa, của ánh nắng mặt trời và của cả vũ trụ.
“ Nếu bạn thực sự tiếp xúc với một miếng cà rốt, bạn sẽ tiếp xúc được với đất, với mưa, với ánh nắng mặt trời,” Thầy nói. “Bạn cũng đồng thời tiếp xúc được với đất Mẹ. Ăn như thế, bạn cảm thấy mình đang thực sự tiếp xúc với sự sống, với gốc rễ của mình. Và đó là thiền quán. Nếu ta nhai mỗi miếng thức ăn theo cách đó, ta sẽ phát khởi tâm niệm biết ơn. Và chừng nào còn biết ơn, chừng đó ta còn hạnh phúc.”
Dù đã thực tập thiền quán hơn bảy mươi năm, Thầy vẫn luôn cho rằng mình còn rất nhiều điều để học hỏi. Thầy thường nhắc đến bốn tâm vô lượng trong đạo Bụt: từ, bi, hỷ và xả. “Vô lượng” nghĩa là không có giới hạn, không thể đo lường được.
Thầy cũng nói rằng nhiều người xem Bụt là một con người toàn hảo, nhưng đó là vì lòng thương kính của con người. Thật ra, chúng ta không cần phải trở nên hoàn hảo. Chỉ cần mỗi ngày có thêm một chút hiểu biết, thêm một chút bình an và thương yêu, như vậy đã là quý lắm rồi.
Vì thế, Thầy vẫn tiếp tục thực tập mỗi ngày và luôn có những cái thấy sâu sắc hơn về cuộc đời.
“Sự thực tập không có giới hạn,” Thầy nói. “Và điều đó cũng đúng với loài người chúng ta. Chúng ta có thể tiếp tục học hỏi từ thế hệ này sang thế hệ khác. Bây giờ là lúc con người cần học cách thương yêu mà không kỳ thị, bởi vì chúng ta đã có đủ thông minh, nhưng vẫn chưa có đủ tình thương.”
Thầy cũng nhắc rằng bình an thật sự chỉ có mặt khi ta chọc thủng được bức màn của sinh và diệt để chạm tới thế giới bản môn — thế giới của không sinh, không diệt. Khi hiểu được điều đó, con người sẽ bớt sợ hãi hơn trước mất mát và vô thường, để có thể sống sâu sắc hơn trong từng phút giây của hiện tại.
Thiên Lan
Các bạn có thể tìm đọc thêm trong thư viện Làng Mai qua những bài thuyết giảng hoặc các buổi phỏng vấn với những nhà báo nổi tiếng. Tôi đặc biệt thích những lời Thầy Nhất Hạnh đã nói với các đệ tử ở chùa Từ Hiếu khi biết họ xây bảo tháp để đựng tro cốt của Thầy:
“Nếu đã lỡ xây rồi thì phải ghi lên trước tháp mấy chữ: Trong này không có gì. Thầy không nằm trong tháp ấy đâu.
Nếu người ta vẫn chưa hiểu thì ghi thêm một câu nữa: Ngoài kia cũng không có gì.
Và nếu vẫn còn chưa hiểu thì ghi thêm câu chót: Nếu có gì thì nó có trong bước chân và hơi thở của bạn.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét