Thứ Ba, 15 tháng 8, 2023

Đọc suy ngẫm

 


Nhặt từng chiếc lá

Thiền sư Đỉnh Châu cùng một đệ tử đi ngang qua sân chùa. Bỗng một cơn gió ào tới, lá trên cây rụng xuống ào ào. Sư cuối xuống nhặt từng chiếc lá bỏ vào trong túi. Người đệ tử  thấy vậy bèn hỏi: “Thiền sư không phải nhặt đâu, mỗi sáng chúng con đều sẽ quét dọn mà”.
Sư Đỉnh Châu điềm nhiên: “Không thể nói vậy được, chẳng lẽ quét dọn thì chắc sẽ sạch hết sao? Ta năng nhặt từng chiếc thế này, sẽ khiến cho mặt đất thêm sạch sẽ”.
Người đệ tử lại nói “Những chiếc lá rụng nhiều như vậy, thầy nhặt đằng trước, nó lại rụng đàng sau, vậy nhặt bao giờ cho hết?”
Thiền sư Đỉnh Châu trả lời  “Lá không chỉ rụng trên mặt đất mà lá còn rụng trong tâm của chúng ta. Nếu ta siêng năng nhặt lá rụng trong lòng ta, hẳn mới có lúc sẽ sạch”.
Chuyện kể ngày xưa khi Phật còn tại thế, có một đệ tử tên là Chu Lợi Bàn Đà Gia rất đần độn. Anh ta đọc một bài kệ được câu sau thì đã quên câu trước. Khi Phật hỏi anh biết làm gì, anh ta chỉ nói biết quét sân. Phật bèn bảo anh ta khi quét sân hãy niệm câu “phất trần tảo cấu” nghĩa là "quét bụi quét bặm". Anh ta theo như vậy một thời gian lâu và nghĩ bụng: bụi bẩn bên ngoài thì dùng chổi mà quét, vậy còn bụi bẩn trong lòng thì phải dùng cái gì mà quét? Khi nghĩ được như vậy, là Chu Lợi Bàn Đà Gia đã bắt đầu trở nên thông minh rồi vậy.

Lời bàn :

Thiền sư Đỉnh Châu nhặt lá rụng chính là nhặt những vọng tưởng và phiền nảo trong tâm. Khắp sông núi bao la có biết bao nhiêu là lá rụng, làm sao có thể nhặt hết? Nhưng lá rụng trong tâm nhặt được một chiếc lá là bớt đi một chiếc. Chỉ cần chúng ta an tâm thì lập tức thấy cả đại thiên thế giới. Và chỉ cần tâm an tĩnh thì ai ai cũng có thể nhặt hết được những chiếc lá rụng trong lòng mình và những bụi bẩn trong lòng chúng ta

(Theo Chan Gushi)
Thiên Lan phỏng dịch

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Điều Khó Được Nhất Trên Thế Gian

Một hôm, có ba vị tỳ kheo cùng nhau thảo luận về câu hỏi: “Trên thế gian này, điều gì là khó được nhất?” Vị thứ nhất nói: – Theo tôi, điều k...