Nhiều người trong chúng ta cảm thấy đời sống trống rỗng, vô nghĩa. Dù có tiền bạc, địa vị hay quyền lực, nếu tâm không an, không có hướng đi, ta vẫn là người khổ đau.
Ngược lại, khi tìm được hướng đi đúng – một con đường nuôi dưỡng lòng từ bi – ta có thể giúp chính mình và làm vơi khổ đau cho người khác. Giáo pháp của Đức Phật chính là ngọn đèn soi sáng, giúp ta vượt qua tuyệt vọng, trở về với sự tỉnh thức và an lạc.
Nhiều người lầm tưởng hạnh phúc đến từ tiền tài, danh vọng, quyền lực, sắc dục hay ăn ngon ngủ kỹ. Nhưng càng chạy theo năm thứ dục lạc này, ta càng mệt mỏi, khổ đau. Hạnh phúc chân thật chỉ xuất hiện khi ta biết buông bỏ và nuôi dưỡng sự tự do trong tâm. Đức Phật dạy ta quán chiếu sâu để thấy bản chất của dục lạc, từ đó tập chế tác niềm vui và hạnh phúc lành mạnh ngay trong đời sống hằng ngày.
Chỉ một hơi thở chánh niệm cũng có thể đem lại an lạc:
“Thở vào, tôi thấy vui mừng. Thở ra, tôi mỉm cười.”
Hạnh phúc có hai nguồn:
Ly sinh hỷ lạc: vui khi biết buông bỏ.
Định sinh hỷ lạc: vui khi tâm an trú, chuyên chú.
Ví dụ, khi ăn một quả cam, nếu ta thật sự có mặt với Niệm và Định, hương vị cam sẽ mang lại niềm vui rất lớn. Nhưng nếu tâm tán loạn, ta chẳng thấy gì cả . Thí dụ như có một cô thiền sinh sống ở Paris, luôn vội vã. Một hôm, cô đi cầu thang máy cùng một bà cụ đi chậm rãi. Cô chợt tự hỏi: “Mình có đang thật sự sống không? Sao cứ chạy mãi thế này?” Bà cụ mỉm cười bảo: “Cô còn trẻ, còn sức mà chạy. Tôi già rồi, chạy nữa thì té mất.” Nhờ đó, cô bừng tỉnh: có đôi chân khỏe mạnh để đi lại, để chạy nhảy – đó đã là hạnh phúc( pháp thoại thiền sư Nhất Hạnh )
Người lớn tuổi cũng có niềm vui riêng. Họ biết dừng lại, sống chậm rãi, sâu sắc, giống như một dòng sông lặng lẽ phản chiếu mây trời. Còn tuổi trẻ thường như thác đổ, ồn ào và vội vã. Nếu ta biết nhìn sâu, ta sẽ thấy trong ta và quanh ta có rất nhiều điều kiện hạnh phúc. Chỉ cần có chánh niệm và định lực, ta sẽ tiếp xúc được với chúng.
Nếu một ngày 24 tiếng mà ta sống thật sự có mặt, thì ta sẽ thấy một ngày dài lắm, đầy ắp sự sống. Nhưng nếu sống thất niệm – thân ở đây mà tâm ở chỗ khác – thì một ngày trôi qua rất nhanh, nhạt nhẽo và uổng phí.
Đức Phật đã sống trọn vẹn như thế. Người không để lại những lý thuyết xa vời mà trao cho chúng ta kinh nghiệm sống thực tiễn, một gia tài đầy ắp những bài học rất thực tế cho cuộc sống bận rộn ngày nay của chúng ta. Mỗi bước chân của Ngài thảnh thơi, vững chãi và đầy tình thương. Từ bi và an lạc ấy không chỉ thuộc về thời của Ngài mà còn đang tiếp tục soi sáng cho chúng ta hôm nay.
Chúng ta hãy cố sống tỉnh thức mỗi ngày nhé
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét