Ai cũng mong muốn có được một tâm trí bình an. Thế nhưng, phần lớn chúng ta lại thường xuyên mang trong mình những suy nghĩ tiêu cực. Chúng ta cho rằng sự mệt mỏi, căng thẳng của mình đến từ hoàn cảnh, công việc, con người hay những sự việc xảy ra bên ngoài. Nhưng nếu quan sát kỹ hơn, ta sẽ nhận ra rằng điều khiến ta khổ sở không hẳn là sự việc, mà chính là cách ta suy nghĩ về nó.
Nhiều khi một tình huống xảy ra rất đơn giản, nhưng sau đó tâm trí lại bắt đầu phân tích, phán xét và tưởng tượng. Từ một sự việc nhỏ, ta tạo ra trong đầu cả một câu chuyện mới với đầy lo lắng và bất an, nặng nề hơn rất nhiều so với những gì thực sự đã xảy ra. Điều đáng nói là không phải mọi suy nghĩ đều đúng, nhưng chúng ta lại thường tin vào chúng rất nhanh.
Khi một suy nghĩ tiêu cực xuất hiện, chúng ta hiếm khi dừng lại để xem xét nó. Thay vào đó, ta lập tức bị cuốn theo. Càng chú ý đến nó, suy nghĩ ấy càng trở nên mạnh mẽ hơn. Nó giống như một ngọn lửa: nếu liên tục thêm nhiên liệu, ngọn lửa sẽ bùng cháy dữ dội; nhưng khi ngừng tiếp nhiên liệu, nó sẽ dần yếu đi và tắt hẳn. Suy nghĩ tiêu cực cũng vậy. Chúng không thể tự lớn mạnh nếu không có sự chú ý của chúng ta.
Vấn đề là chúng ta đã quá quen với việc phản ứng theo thói quen. Khi những suy nghĩ mang tính chỉ trích, lo lắng hay sợ hãi xuất hiện, ta gần như ngay lập tức bị cuốn vào chúng. Điều đó không phải vì chúng ta yếu đuối, mà bởi thói quen này đã hình thành từ rất lâu.
Chúng ta thường lầm tưởng rằng càng suy nghĩ nhiều thì càng giải quyết được vấn đề. Thực tế, có những lúc suy nghĩ quá nhiều chỉ khiến mọi thứ trở nên rối rắm hơn. Ta không tìm được lời giải mà chỉ khiến bản thân thêm mệt mỏi, mất đi sự sáng suốt và khả năng nhìn nhận vấn đề một cách rõ ràng.
Suy nghĩ không phải là kẻ thù. Điều tạo ra đau khổ là việc chúng ta đồng nhất bản thân với mọi suy nghĩ xuất hiện trong đầu. Không phải suy nghĩ nào cũng đáng tin cậy và cũng không phải suy nghĩ nào cũng cần được theo đuổi. Khi nhận ra điều này, một khoảng cách nhỏ sẽ xuất hiện giữa ta và những dòng suy nghĩ của mình. Thay vì bị cuốn đi hoàn toàn, ta có thể đứng lại để quan sát. Chỉ cần có được khoảng cách ấy, mọi thứ đã bắt đầu thay đổi.
Buông bỏ suy nghĩ tiêu cực không có nghĩa là ép bản thân ngừng suy nghĩ. Điều đó gần như không thể. Càng cố gắng ép buộc, tâm trí lại càng hoạt động mạnh hơn. Bản chất của tâm trí là luôn muốn bảo vệ chúng ta, vì vậy nó thường hướng sự chú ý đến những điều có thể xảy ra trong tương lai hơn là những gì đang diễn ra ở hiện tại. Thế nhưng phần lớn những điều khiến ta lo lắng lại chưa chắc sẽ xảy ra.
Một điều khác cũng rất đáng lưu ý là nhiều khi chúng ta đang suy nghĩ nhưng lại không nhận ra mình đang suy nghĩ. Tâm trí liên tục phát ra những tín hiệu và dẫn dắt hành động của chúng ta. Nếu những tín hiệu đó mang màu sắc tiêu cực, hành động của ta cũng dễ trở nên tiêu cực. Ngược lại, khi không còn bị chi phối bởi những suy nghĩ tiêu cực, ta sẽ hành động sáng suốt và đúng đắn hơn.
Khi tìm được những khoảng lặng giữa các dòng suy nghĩ, chúng ta sẽ có khả năng quan sát và cân nhắc kỹ hơn trước khi hành động. Thay vì phản ứng vội vàng trước những điều vừa xảy ra, ta có thể lựa chọn cách ứng xử phù hợp và bình tĩnh hơn.
Thiền định là một phương pháp hữu ích giúp giảm bớt những suy nghĩ tiêu cực. Tuy nhiên, không nên hiểu thiền chỉ đơn giản là ngồi yên và nhắm mắt. Thiền còn là khả năng dừng lại và quan sát chính mình trong từng khoảnh khắc của cuộc sống. Khi một vấn đề xảy ra, hãy dành cho tâm trí một khoảng lặng trước khi phản ứng. Hãy nhìn sâu vào sự việc để hiểu rõ bản chất của nó rồi mới hành động.
Buông bỏ suy nghĩ là nhìn thấy nó, thừa nhận sự hiện diện của nó và để nó tự nhiên đi qua.
Giống như những đám mây trên bầu trời. Bầu trời không cần phải xua đuổi đám mây nào cả. Mây đến rồi đi. Bầu trời vẫn rộng lớn và bình yên.
Tâm thức của chúng ta cũng vậy.
Bên dưới những lớp suy nghĩ không ngừng nghỉ, luôn tồn tại một sự tĩnh lặng sâu sắc. Đó là nơi không có lo âu về tương lai, không có tiếc nuối về quá khứ, chỉ có sự hiện diện trọn vẹn với hiện tại.
Khi biết dừng lại đúng lúc, tâm trí sẽ trở nên sáng suốt hơn và những quyết định của chúng ta cũng sẽ thận trọng hơn. Bình an không phải là trạng thái không có suy nghĩ, mà là khả năng tìm thấy những khoảng lặng giữa dòng suy nghĩ không ngừng ấy. Chính những khoảng lặng đó là nơi bình an thực sự hiện hữu.Trong những khoảng dừng ngắn ngủi ấy, sự sáng suốt bắt đầu xuất hiện.
Và rồi ta nhận ra rằng bình an không đến từ việc cuộc sống trở nên hoàn hảo. Bình an đến từ khả năng giữ được sự tĩnh lặng giữa những điều chưa hoàn hảo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét