Có rất nhiều lời khuyên dành cho người lớn tuổi, đặc biệt là các bậc cha mẹ – những người đã dành gần như cả cuộc đời để sống vì con cái.
Có một câu nói rất hay:"Con cái là khách ghé thăm cuộc đời của cha mẹ. Chúng đến, lớn lên rồi sẽ rời đi để sống cuộc đời của chính mình."
Thế nhưng, có bao nhiêu bậc cha mẹ thực sự làm được điều đó?
Suốt cả cuộc đời, chúng ta cứ mãi sống vì người khác.
Khi con còn nhỏ, cha mẹ lo cho từng bữa ăn, giấc ngủ, chuyện học hành. Khi con trưởng thành, lại lo về công việc và sự nghiệp. Đến khi con lập gia đình, nỗi lo tiếp tục chuyển sang cháu nội, cháu ngoại. Cứ như vậy, cuộc đời của nhiều người chỉ xoay quanh những mối lo nối tiếp nhau, tưởng như không bao giờ có điểm dừng.
Không chỉ dành quá nhiều thời gian cho con cái, chúng ta còn dành quá nhiều thời gian cho các mối quan hệ xã hội, cho bạn bè, họ hàng, những cuộc gặp gỡ và những điều đôi khi không còn thực sự cần thiết.
Đạo Phật dạy về chữ "buông". Buông không phải là bỏ mặc hay vô trách nhiệm, mà là biết buông xuống những điều vượt ngoài khả năng kiểm soát, để tâm được nhẹ nhàng và bình an. Đặc biệt khi bước qua tuổi 60, đó là giai đoạn con người cần sống chậm hơn, trầm tĩnh hơn và biết tận hưởng từng ngày còn lại của cuộc đời.
Tuổi tác không chỉ làm thay đổi ngoại hình mà còn thay đổi cách chúng ta nhìn nhận các mối quan hệ. Điều từng được xem là quan trọng ở tuổi đôi mươi có thể không còn là ưu tiên khi bước vào tuổi trung niên hoặc tuổi già.
Khi còn trẻ, chúng ta dành rất nhiều thời gian để duy trì các mối quan hệ. Có những cuộc gặp chỉ vì ngại bị từ chối. Có những cuộc trò chuyện kéo dài chỉ để được người khác chấp nhận. Cũng có những người bạn chỉ tìm đến khi cần giúp đỡ, nhưng lại vắng mặt khi chúng ta gặp khó khăn.
Theo thời gian, nếu đủ trải nghiệm và đủ tỉnh táo, chúng ta sẽ nhận ra rằng không phải mối quan hệ nào cũng đáng để giữ. Điều quý giá không phải là có thật nhiều bạn bè, mà là còn lại vài người thật lòng, biết quan tâm, sẻ chia và đồng hành cùng nhau trong những năm tháng cuối đời.
Khi tuổi càng lớn, thời gian và sức khỏe đều trở nên hữu hạn. Vì vậy, thay vì cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, hãy chọn một cuộc sống phù hợp với chính mình. Một vài người bạn tri kỷ còn quý hơn hàng chục mối quan hệ xã giao hời hợt.
Đối với con cái cũng vậy. Dù yêu thương con đến đâu, khi chúng lập gia đình, chúng cũng có cuộc sống và trách nhiệm riêng. Cha mẹ nên tôn trọng sự trưởng thành ấy. Nhiều người già vì quá tin tưởng con mà vội vàng chia hết số tiền tích góp cả đời, hy vọng sau này con sẽ chăm sóc mình. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng diễn ra như mong muốn. Đặc biệt trong những gia đình đông con, việc chăm sóc cha mẹ còn phụ thuộc vào điều kiện kinh tế, công việc và cả sự đồng thuận của người bạn đời của các con.
Đó không hẳn là vì con bất hiếu, mà bởi cuộc sống của chúng cũng có rất nhiều áp lực và trách nhiệm riêng. Vì thế, cách yêu thương con khôn ngoan nhất là đừng trở thành gánh nặng cho con khi về già. Hãy giữ cho mình một khoản tài chính đủ để tự chăm sóc bản thân, chủ động trong cuộc sống và không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai.
Giữ lại tiền không phải là ích kỷ hay lạnh lùng. Đó là sự chuẩn bị cần thiết để bảo vệ chính mình, đồng thời cũng là cách giảm bớt áp lực cho con cái. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là cha mẹ làm ngơ khi con gặp khó khăn. Nếu con rơi vào những biến cố lớn như bệnh tật, thất nghiệp kéo dài, đổ vỡ hôn nhân hay khủng hoảng kinh tế mà không thể tự vượt qua, cha mẹ vẫn nên dang tay giúp đỡ trong khả năng của mình.
Nhưng hãy là "phao cứu sinh", đừng trở thành "máy rút tiền".
Sự giúp đỡ đúng lúc là tình thương. Còn sự chu cấp vô điều kiện có thể khiến con mất động lực để tự đứng lên. Hãy để con học cách đối mặt với những khó khăn thường gặp trong cuộc sống, bởi đó là cách giúp chúng trưởng thành, biết chịu trách nhiệm và trân trọng những gì mình có. Thực tế, món quà lớn nhất cha mẹ dành cho con không phải là để lại thật nhiều tài sản, mà là sống khỏe mạnh, vui vẻ, độc lập và không khiến con phải lo lắng quá nhiều trong tuổi già.
Đạo Phật dạy chúng ta hãy nhìn sâu vào chính mình và thực tập buông bỏ những gì không còn cần thiết. Khi trải qua đủ thăng trầm, con người sẽ hiểu rằng năng lượng, thời gian và sức khỏe đều là những món quà hữu hạn. Đừng lãng phí chúng vào những cuộc tranh cãi vô nghĩa, những hơn thua không cần thiết hay những mối quan hệ chỉ mang đến sự mệt mỏi.
Hãy dành nhiều thời gian hơn cho việc chăm sóc sức khỏe, đọc một cuốn sách hay, đi dạo mỗi sáng, tập thể dục, ngồi thiền, niệm Phật, trồng vài chậu hoa, chăm sóc khu vườn nhỏ hay đơn giản là thưởng thức một tách trà trong sự tĩnh lặng.
Hạnh phúc của tuổi già không nằm ở việc có bao nhiêu người cần đến mình, mà nằm ở sự bình an trong tâm hồn, một cơ thể khỏe mạnh và những người thân luôn cảm thấy yên lòng khi nhìn thấy ta sống vui, sống khỏe.
Con cháu có cuộc đời của chúng, còn chúng ta cũng có cuộc đời của mình.
Biết yêu thương đúng cách là biết đồng hành khi cần, biết buông khi nên buông và biết sống cho chính mình trong những năm tháng còn lại. Bởi sau một đời vất vả vì người khác, điều xứng đáng nhất mà mỗi người lớn tuổi nên dành cho bản thân chính là một tuổi già an nhiên, tự chủ và bình yên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét