Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2023

Nghệ thuật là gì?

  

Hôm nay là một ngày rất đặc biệt, đó là 49 ngày sau khi mẹ tôi qua đời. Tôi là người rất may mắn được xem lại tang lễ của mẹ để có thể điều chỉnh lại một số bài hát mà cô em gái của tôi không thích và tôi nghĩ chúng tôi cùng chia sẽ DNA và cùng lớn lên thì có lẽ các anh chị em khác sẽ cùng chung một sở thích, tôi chỉ đoán thôi ,. Vì thế mà tôi đã tốn khá nhiều công sức để đi tìm kiếm những bài hát mà khi sinh tiền mẹ tôi rất thích ngâm nga mà trong trí đứa trẻ như tôi còn nhớ, cho đến những bài hát có âm hưởng buồn cho một tang lễ và nhất là những bài hát tưởng nhớ về người mẹ vừa qua đời của chúng tôi. Tôi chợt nhận ra rằng thật không dễ bởi vì âm nhạc là nghệ thuật mà nghệ thuật thì rất khó định nghĩa.

Có phải khi nghe đến từ nghệ thuật, một số tâm trí của chúng ta sẽ nghĩ ngay đến viện bảo tàng hoặc những bức tranh được đóng khung. Và trong bối cảnh đó, một số người nghĩ, tôi không thực sự là người hâm mộ nghệ thuật. Có những bức tranh nổi tiếng cả triệu đồng nhưng tôi chỉ không nhận được ra giá trị của nó. Hoặc có thể bạn sẽ nghĩ nghệ thuật là thứ chỉ dành cho những người trí thức, hay những người có khiếu nghệ thuật.Thật sự tôi không tin lắm về điều này vì tôi chẳng trí thức cũng chẳng cao quý nhưng tôi có niềm tin mình có khiếu về mỹ thuật nói chung và âm nhạc nói riêng khá tốt. Tôi có thể cho thí dụ nhỏ thôi đó là tôi có cô cháu gái, cô cũng đam mê nghệ thuật, cô theo đuổi giấc mơ trở thành người làm phim, đóng phim gì đó. Cô rất thích thể loại nhác Rap còn tôi thì không chịu được thể loại nhạc này. Vậy thì tôi cũng không thể chê cô cháu của tôi là thiếu óc mỹ thuật bởi vì cô rất giỏi trong lãnh vực này.

Cho nên hiểu về nghệ thuật chỉ là mỗi cảm nhận cá nhân của bạn và  thực sự, nghệ thuật là dành cho bất kỳ ai muốn trải nghiệm nó và nó thường ở khắp mọi nơi hơn chúng ta có thể nhận ra. Những bài hát bạn thích, những bộ phim bạn xem, những bài thơ, vở kịch, thậm chí cả những bình hoa bạn cắm ,những món ăn bạn nấu, những bức tranh bạn chọn: Tất cả những thứ này và hơn thế nữa đều là nghệ thuật của riêng bạn mà không ai có thể so sánh bạn với họ

Vì vậy, bạn có thể thắc mắc, Vậy thì nghệ thuật chính xác là gì? Điều này có thể khó khăn. Nghệ thuật đã tồn tại hàng nghìn năm và qua nhiều thời đại, nó đã phát triển theo nhiều cách. Lý do tạo ra nó khác nhau ở mỗi người, tùy thuộc vào bất kỳ yếu tố nào, vì vậy việc xác định nghệ thuật khá khó khăn và là điều đã được tranh luận trong suốt lịch sử. Đơn giản là không có một định nghĩa nào được thống nhất.

Nhiều người tin rằng nghệ thuật là bất cứ điều gì khơi dậy cảm xúc trong bạn. Những cảm xúc này phụ thuộc hoàn toàn vào quá khứ, câu chuyện của bạn, về cơ bản là mọi thứ kết hợp với nhau để tạo nên con người bạn. Vì điều này, ba người khác nhau có thể trải nghiệm cùng một tác phẩm nghệ thuật và có những phản ứng cực kỳ khác nhau với nó. Một người có thể nghĩ đó là thứ đẹp nhất họ từng thấy, người thứ hai có thể ghét nó và người thứ ba có thể không cảm thấy gì nhiều. Và không ai trong số họ sẽ sai!

Như vậy nghệ thuật là một phương tiện để thể hiện bản thân, cảm xúc và suy nghĩ của chúng ta. Nó không bị giới hạn bởi bất kỳ quy tắc hay tiêu chuẩn nào, mà chỉ phụ thuộc vào sự sáng tạo và trải nghiệm của người tạo ra và người nhận. Nghệ thuật có thể là âm nhạc, thơ ca, hội họa, điêu khắc, văn học hay bất cứ thứ gì mà chúng ta có thể tưởng tượng ra. Nghệ thuật là một ngôn ngữ chung của nhân loại, một cầu nối giữa các văn hóa và thời đại khác nhau.

Khi mẹ qua đời, Chúng tôi đã tổ chức tang lễ cho mẹ rất trang trọng và tuyệt đẹp(theo cách nhìn của tôi). Vì vậy mà tôi đã chọn những bài hát, bài thơ mà mẹ và tôi yêu thích để làm nhạc nền cho lễ viếng mẹ. Cô em gái của tôi là người thích cầu toàn cho nên nhờ cá tính này mà không phải chỉ để tôn vinh mẹ, mà còn để biến tang lễ của mẹ thành một tác phẩm nghệ thuật riêng cho chúng tôi. Một tác phẩm nghệ thuật mang đậm dấu ấn của mẹ và tình yêu giữa mẹ và chúng tôi.

Tôi tin rằng nghệ thuật là một cách để giữ kỷ niệm và truyền lại giá trị. Khi xem lại tang lễ của mẹ, khi các bài phát biểu của các con, các cháu của mẹ, tôi nghĩ tang lễ của mẹ da làm cho những người tham dự cảm thấy được sự sống động và ý nghĩa của cuộc đời mẹ tôi. Mẹ tôi rất yêu nghệ thuật , đã là nghệ thuật thì những gì tôi thích chưa hẳn đã là ý thích của mọi người .Tôi mong rằng các con của mẹ sẽ đóng góp tâm tình của họ vào tác phẩm nghệ thuật này và cũng hy vọng rằng tang lễ của mẹ sẽ làm cho con cái của mẹ luôn nhớ đến mẹ và tiếp tục theo đuổi nghệ thuật như là niềm vui dưói bất cứ hình thức nào bởi vì nghệ thuật sẽ làm cho cuộc sống của bạn đậm màu sắc hơn 

Thiên lan
Viết để kỷ niệm 49 ngày của mẹ

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2023

Liệu pháp Tâm Linh

 


Bác Sĩ Herbert Benson, Đại Học Harvard, USA, cho biết là hiện nay có từ 60% -90% đến khám bệnh ở những Trung Tâm Điều Trị Tây Y đã than phiền về những chứng bịnh liên quan đến sự bất ổn của tinh thần,  không phải là vật chất, cho nên sự tiến bộ của y học, y khoa với những loại thuốc men tài tình, kết hợp với những máy móc dụng cụ y khoa tối tân, kể cả những phương cách phẩu thuật tài ba của con người thế kỷ 21, nhưng tất cả những cái nầy, cũng có khi không thể chữa trị được những chứng bịnh có nguyên nhân tinh thần!

Có những nghiên cứu sức khỏe con người cho biết là: những người có đạo, chăm đi lễ, thường đọc kinh, cầu nguyện, vân vân, có số tỉ lệ người mắc bịnh về tim mạch thấp hơn phân nửa số người không có đạo giáo, không có cầu kinh, không có niềm tin tâm linh, tôn thờ Thần Thánh! Việc khảo sát con số 30 người phụ nữ cùng bị tai nạn “gảy xương hông” thì số người có niềm tin tôn giáo, cầu nguyện, đọc kinh hàng ngày có tỉ lệ xuất viện nhiều hơn, mức độ hồi phục nhanh hơn, tỉ lệ trầm cảm thấp hơn so với những người không có niềm tin vào các Bậc Thần Thánh, Các Đấng Thiêng Liêng!

Giải thích hiện tượng nầy, Khoa Học cho rằng tại vì những người tín đồ các đạo giáo thường tuân thủ những luật lệ của đạo giáo như là: không rựơu chè, cờ bạc, phóng túng, nghiện ngập, vân vân, cho nên đương nhiên là họ có sức khỏe tốt hơn. Nhưng chúng ta sẽ không thể giải thích như vậy trong trường hợp những người không có niềm tin tôn giáo, không thờ lạy các Đấng Thiêng Liêng, nhưng cũng không rượu chè, nghiện ngập, hút sách gì cả, mà kết quả kiểm nghiệm cũng như vậy, nghiã là tỉ lệ những người có niềm tin tôn giáo ít bệnh tật, bao giờ cũng cao hơn những người không có niềm tin tôn giáo.

Bác Sĩ Herbert Benson trong cuốn sách y học Relaxation Response xuất bản năm 1975 cho biết là: Chỉ với những phương thức thư giản, bệnh nhân có thể chống chọi thành công nhiều chứng bệnh trầm kha, thuốc men khó lòng giải quyết được như: mất ngủ, táo bón, trĩ, viêm khớp, nhức đầu... Kết hợp những phương pháp thư giản Đông Tây, Yoga, Thiền Định, cầu nguyện... có thể sẽ giúp ích cho sức khỏe con người, và giúp ích cho sự điều trị bằng y dược, thuốc men, Đông Tây Y, mau có kết qủa hơn.

Những người sùng bái Tây Y không tiếc lời ca tụng Tây Y, cũng không tiếc lời đả kích những phương pháp chữa trị bịnh bằng tâm linh, nhưng thực tế thì vẫn có những trường hợp lạ lùng là nhiều người bịnh Tây Y đã bó tay, chịu thua, không thể chữa trị được, nhưng những phương pháp Tâm Linh đã giúp chữa trị được! Trước những thực tế nầy, một số trường Y Khoa  Mỹ đã can đảm cho mở những khoá dạy “chữa trị bịnh bằng những phương pháp Tâm Linh!” dưới nhiều hình thức, tên gọi khác nhau.

Lịch sử nhân loại đã từng trải qua những thời kỳ đen tối của những tai hoạ do những tệ nạn: Tà thuật, bùa ngãi, cầu đảo, cúng tế, dị đoan, mê tín, đồng bóng..., cái nầy chúng ta phải luôn luôn cảnh giác, ngăn chặn, loại trừ..., nhưng chúng ta không được đồng hoá những tà thuật, dị đoan với những phương pháp chữa trị bằng tinh thần, và cả những phương pháp chữa trị bịnh bằng tâm linh, tức là bằng những yếu tố vô hình, siêu hình..., chỉ cần lưu ý là những phương pháp tâm linh thực sự, không phải là những phương thức tâm linh dối trá, gạt người, những thứ đồng hạng với những Tà Thuật, Tà Ma, Mê tín, Dị Đoan, Đồng Bóng, Thầy Pháp, Thầy Bùa, vân vân.

Nhiều cuộc nghiên cứu cho thấy là có tới 34% những người đàn bà vô sinh, sau khi cầu nguyện đã có thai! Đây là điều mới nghe qua thật là vô lý, mang màu sắc dị đoan, mê tín, hồ đồ! Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể giải thích hiện tượng nầy theo khoa học: Sự rụng trứng của phụ nữ không thuần túy là một hiện tượng vật chất thông thường,mà sự rụng trứng của họ còn tùy thuộc vào những yếu tố tinh thần, sự thực thì không phải ông Thần ông Thánh nào làm cho trứng rụng, nhưng sự cầu nguyện, tức là ước muốn tha thiết của phụ nữ muốn có con, đã tác động vào những yếu tố “Tâm Sinh Lý” của người nầy đã làm nên kết qủa: trứng rụng!

Không chỉ có cầu nguyện mới làm nên kết qủa nầy, mà chỉ cần có Tình yêu, kết quả nầy cũng sẽ xảy ra, càng có tình yêu sâu đậm, tha thiết, càng dễ thụ thai, đó là kết qủa của trạng thái “Tâm Sinh Lý hợp nhất” trong cơ thể người phụ nữ. Khi phụ nữ có tình yêu, thì không phải chỉ có rụng trứng, mà nhiều kích thích tố Hormone nữ của người họ cũng tiết ra, càng yêu nhiều, kích thích tố nữ càng tiết ra  nhiều, kết quả là người phụ nữ càng duyên dáng, càng xinh đẹp, càng hấp dẫn, càng trẻ trung...! Cho nên chúng ta thấy những người phụ nữ hạnh phúc, có tình yêu đầy đủ thì càng có nhan sắc, càng dễ thụ thai hơn là những người không có hạnh phúc, không có tình yêu!

Mặt khác nữa, bệnh hoạn, ốm đau của con người đôi khi còn tùy thuộc vào những yếu tố, nguyên nhân thuần túy Tâm Linh, những nguyên nhân thuần túy siêu hình, mà khoa học còn chưa thể hiểu biết, với những chứng bịnh nguyên nhân thuần túy Tâm linh nầy, chỉ có thể chữa trị bằng những “liệu pháp tâm Linh” thuần túy, bằng những người Thầy Tâm Linh. Rất nhiều người phản đối lời phát biểu nầy, rất nhiều người hoàn toàn bác bỏ những giải pháp tâm linh Siêu Hình, nhưng những ai may mắn sẽ được những vị Thầy Tâm Linh giúp đỡ hết đau hết bệnh, mà không tốn kém tiền bạc, thuốc men....

Tóm lại, dù y học y khoa có tiến bộ đến đâu, con người vẫn cần đến những yếu tố tinh thần, đôi khi còn là những giải pháp Tâm Linh, trong việc chữa trị bệnh tật, ốm đau, và trong việc mang lại sức khỏe cho con người. Tất cả mọi người đều có quyền tự do chăm sóc sức khỏe của mình, tự do chọn lựa những phương thức trị bịnh khi mình ốm đau, nhưng sẽ may mắn cho những ai không chủ quan, những ai không cực đoan, bảo thủ, chuyên chế..., trong việc chữa trị bịnh cho mình. Những giải pháp y khoa, vật lý, hoá học, dược chất, dược phẩm..., tất cả đều có giá trị trong việc chữa trị bịnh, nhưng Tâm Linh cũng là một yếu quan trọng trong đời sống, và sức khỏe con người.

Nguồn Internet


Thứ Năm, 16 tháng 11, 2023

Một sự so sánh rất thú vị

 Người trúng xổ số, người bị liệt và người bình thường - ai cảm thấy hạnh phúc nhất? Đáp án không ngờ này sẽ khiến bạn phải nhìn lại cuộc đời nhàm chán của mình bằng con mắt khác



Cuộc sống thường ngày khiến ta hạnh phúc hơn những gì ta tưởng.

Mọi bất hạnh hiện tại đều bắt nguồn từ câu cửa miệng quen thuộc này: Sao phải chờ đợi hạnh phúc trong tương lai khi ta có thể tự tạo cho mình từ hôm nay?  
Không phải đau thương hay luyến tiếc, nỗi thống khổ lớn nhất trong đời ta là sự buồn chán - bởi ta phải trải nghiệm nó quá thường xuyên. Nó chẳng khác nào phương pháp tra tấn "giọt nước tử thần". Mỗi nhiệm vụ hàng ngày như những giọt nước nhỏ xuống khiến ta phát điên.

Thức dậy theo báo thức -tích tách. Tắm rửa - tích tách. Đánh răng - tích tách. Tìm quần áo - tách. Ăn sáng 256 ngày liên tiếp - tích tách. Dắt chó đi dạo - tách. Trò chuyện phiếm với đồng nghiệp - tách.

Tôi không phải là người duy nhất thấy vậy. Theo một nghiên cứu, 2/3 số người trong thế hệ tôi cũng cảm thấy chán nản với cuộc sống.

Đôi lúc, tôi buồn chán tới nỗi muốn nổi loạn. Chuyển tới một thành phố nhộn nhịp hơn. Thay đổi công việc. Nuôi một chú chó khác. Nhưng rồi, càng trưởng thành, tôi càng biết cách chấp nhận, thậm chí là tận dụng cuộc sống buồn chán của mình. Bởi lẽ, nếu nó có khác đi, tôi cũng chẳng thể hạnh phúc hơn.

Con người rất tệ trong việc dự đoán những điều khiến mình hạnh phúc

Trong 3 nhóm người này, bạn nghĩ ai mới là kẻ hạnh phúc nhất?

- Người thắng xổ số sau 1 năm thắng xổ số

- Người bị liệt sau 1 năm gặp tai nạn dẫn đến bị liệt

- Người có cuộc sống bình thường

Ai cũng cho rằng người thắng xổ số sẽ hạnh phúc nhất. Nhưng họ đã sai.

Theo một nghiên cứu năm 1978, những người thắng xổ số chỉ hạnh phúc hơn một chút so với những người bị liệt, và chẳng khác gì những người bình thường. Hiện tượng này được gọi là "vòng xoáy khoái lạc". Dù gặp chuyện vui hay chuyện buồn, ta đều sẽ quay lại với chuẩn mực hạnh phúc ban đầu của mình.

Giáo sư Dan Gilbert tại ĐH Harvard đã nói: "Sự thật là, chuyện vui hay chuyện buồn cũng chẳng ảnh hưởng mấy tới ta, bởi ta thích nghi rất nhanh. Nếu bị mù, bạn cũng chẳng buồn như bạn nghĩ. Nếu trúng xổ số, bạn cũng sẽ chẳng vui như bạn tưởng."

Tôi đã thấy điều này lặp đi lặp lại với chính cuộc đời mình.

Một vài năm trước, tôi quyết định sẽ chuyển sang sống ở bờ Tây thay vì bờ Đông, và vô cùng hào hứng trước viễn cảnh cuộc sống mới. Tôi mường tượng mình sẽ làm quen với thật nhiều người bạn, hòa mình vào lối sống thoải mái ở đây.

Ban đầu, nó thực sự rất vui. Tôi và chồng mình đắm chìm trong sự mới lạ, khám phá các loại cỏ cây, thị trấn, phong cảnh, kiến trúc mới lạ tại nơi ở mới. Nhưng sau một thời gian, tôi dần quen với nó. Mọi thứ lại trở nên nhàm chán, với những thói quen cũ chắc khác gì so với hồi tôi ở bờ Đông: dậy sớm, dắt chó đi dạo, đi làm,...

Rốt cuộc, tôi lại quay trở về nhà cũ và cảm thấy hạnh phúc hơn. Nó như một lời nhắc nhở rằng tôi không giỏi dự đoán hạnh phúc của mình như tôi vẫn nghĩ.

Vốn dĩ cuộc sống không phải lúc nào cũng thú vị

Tôi từng biết một cô gái làm chuyên viên trị liệu hô hấp, với nhiệm vụ giúp đỡ những bệnh nhân khó thở, đau tim, đột quỵ,...

Tôi nghĩ công việc của cô ấy thật thú vị, nhưng cô ấy chỉ nói: "Cũng bình thường thôi. Chán lắm. Hôm nọ, tôi suýt nữa đã nghĩ vẩn vơ trong lúc đang hô hấp nhân tạo cho một bệnh nhân."

Tôi ngỡ ngàng trước lời thú nhận này. Cô ấy đang cứu người nhưng lại cảm thấy buồn chán ư?

Mặc dù vậy, điều này khá có lý. "Vòng xoáy khoái lạc" đã khiến những điều thú vị trở nên bình thường, nhưng với một mục đích cao cả hơn.

Chúng ta không thể lúc nào cũng cảm thấy mọi thứ thú vị. Nếu cô gái trên cảm thấy lo lắng hay háo hức mỗi khi cô ấy giúp người bệnh, cô ấy sẽ không thể nào làm tốt được công việc của mình.

Những khoảnh khắc bình thường mà ta hay lãng quên mới là chất liệu chính của cuộc sống. That ra chúng ta thích những giây phút bình thường hơn là mình nghĩ

Bạn đã bao giờ chụp một bức ảnh về cuộc sống đời thường, rồi cảm thấy cực kỳ hạnh phúc khi nhìn lại nó chưa?

Vợ chồng tôi thường chụp và quay những thứ ngẫu nhiên trong cuộc sống: vỉa hè, những chú chó đang chơi đùa, một miếng bít tết ngon,... Chẳng có gì đặc biệt cả, nhưng chúng tôi vẫn thấy vui khi nhìn lại. Chúng tôi thích thú khi nhận ra những chi tiết mà mình đã quên - chẳng hạn như vẻ mặt khi còn bé của chú chó hay cách bài trí cũ của ngôi nhà.

Cuộc sống thường ngày khiến ta hạnh phúc hơn những gì ta tưởng.

Ta thường hay nghĩ cuộc sống là tập hợp của các dấu mốc: những quyết định lớn ta đưa ra, những tấm bằng ta đạt được, những công việc ta làm, hôn nhân và sinh con đẻ cái. Những thứ đó rất quan trọng, nhưng chúng chỉ là một phần nhỏ cấu thành nên cuộc sống của ta. Phần lớn vẫn là những khoảnh khắc hết sức đời thường. Vì thế, nhìn lại những giây phút đó có nghĩa là ta đang nhìn lại những giây phút bình thường nhưng đẹp đẽ bằng một đôi mắt mới. Đó mới là bản chất cuộc sống của ta.

Chính những tháng ngày buồn chán ấy mới là những tháng ngày tươi đẹp nhất của ta.

Bản thân sự nhàm chán cũng rất thú vị và hữu ích

Nhàm chán giày vò ta, nhưng nó có lý do để tồn tại.

Nó khuyến khích ta thử nghiệm những điều mới lạ. Các nhà tâm lý học cho rằng, chính sự nhàm chán khiến con người phát hiện ra những châu lục mới, sáng tạo ra những phát minh mới.

Rốt cuộc, con người luôn cần sự kích thích và mới lạ. Nhàm chán chính là chất xúc tác giúp ta đi tìm sự mới lạ ấy.

Chỉ khi cảm thấy buồn chán, ta mới tìm ra con đường mới, những trải nghiệm mới.

Những lúc chán nản, vợ chồng tôi thường lên xe đi loanh quanh thị trấn trong vô định. Nhờ vậy, chúng ta đã tìm thấy rất nhiều nhà hàng yêu thích, khám phá ra những con phố mà chúng tôi còn chẳng biết tới sự tồn tại của chúng. Mỗi chuyến đi ngẫu nhiên ấy lại đem tới những kỷ niệm mới.

Có thể rất nhiều thứ tốt đẹp trong cuộc đời bạn cũng đến từ sự nhàm chán. Và khi bạn nghĩ về nó, mọi thứ lại trở nên thật thú vị.

Trích dich trên internet

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2023

Đọc suy ngẫm

 

Có một câu chuyện thú vị về hai nhà sư sống cùng nhau trong một tu viện. Họ là những người bạn tuyệt vời, ít lâu sau cả 2 cùng qua đời. Một trong số họ đã được tái sinh vào cõi trời, một vị sư khác đã được tái sanh như một con giun trong đống phân.

Người trên cõi trời đã có một thời gian tuyệt vời, thưởng thức tất cả những thú vui trên trời. Nhưng anh ta bắt đầu suy nghĩ về người bạn của mình. Vì vậy, anh đã tìm khắp nơi trên cõi trời, nhưng không thể tìm thấy một dấu vết về người bạn của mình.

Sau đó, anh tìm kiếm xuống cõi người, nhưng cũng không thể nhìn thấy bất kỳ dấu vết của người bạn thân của mình ở đó, vì vậy anh nhìn xuống cõi động vật và sau đó là côn trùng.

Cuối cùng anh ta cũng tìm thấy người bạn của mình, được tái sinh như một con giun trong đống phân … Wow! Anh ta nghĩ: “Tôi sẽ giúp đỡ bạn của tôi, tôi sẽ xuống dưới đống phân và đưa anh ấy lên trời để anh ấy cũng có thể thưởng thức những điều vui vẻ và hạnh phúc trong cõi tuyệt vời này.”

Vì vậy, anh ta đi xuống đống phân và gọi người bạn tri kỷ của mình. Con giun nhỏ chui ra từ đống phân và nói: “Bạn là ai?”, “Tôi là bạn của bạn, chúng ta từng là những nhà sư thân thiết với nhau trong một kiếp quá khứ, và tôi đến để đưa bạn về cõi trời, nơi cuộc sống thật tuyệt vời và hạnh phúc.”

Nhưng con giun nói: “Đi đi, tôi không cần!”, “Nhưng chúng ta là bạn, và tôi sống trên cõi trời, nơi có nhiều điều thú vị” và anh mô tả cõi trời cho bạn của mình. Nhưng con giun nói: “Không cảm ơn, tôi khá hạnh phúc ở đây, trong đống phân của tôi, anh hãy đi đi!”

Sau đó, người ở cõi trời suy nghĩ: “Nếu mình cố gắng nắm lấy anh ấy và lôi anh ấy thoát khỏi đống phân để lên cõi trời, anh ấy có thể tìm lại chính mình.” Vì vậy, người cõi trời nắm lấy con giun và bắt đầu kéo đi. Nhưng thật không may, con giun bị đứt làm đôi, vì nó bám quá chặt vào đống phân của mình. 

Lời bàn:

Trong cuộc sống bạn có cảm giác là mình cũng từng có những bám víu vào một điều gì đó. Cho dù bạn biết những điều không vui này được ví như "đống phân" trong câu chuyện trên mà làm cho bạn đã không còn ý thức gì trong cuộc sống. Hãy tự mình bước ra khỏi "đống phân" cuộc đời của mình nhé.

Thứ Hai, 13 tháng 11, 2023

Bốn cảnh giới của đời người

 




Đau mà không than: Thể hiện sự kiên cường trong nội tâm

Đại bàng đau thì cất tiếng kêu thảm thiết, nó sẽ không thể cất cánh giữa bầu trời cao xanh. Thỏ đau thì sẽ dừng lại kêu gào, có khi nó sẽ trở thành một bữa tối ngon lành. Có thể thấy rằng, nếu đau mà than vãn thì sẽ mất đi cơ hội được tôi luyện, quỹ đạo của đời người cũng theo đó mà đổi thay. Khi bị đau tức là cuộc đời đang cung cấp nền tảng thành công cho chúng ta.
“Đau mà không than”, nhưng ‘không than’ không phải là không đau, mà là dám đối mặt với nỗi buồn. Muốn làm được “đau mà không than”, chúng ta cần có sự kiên cường để san bằng những khó khăn trở ngại.
Chúng ta cần có trí huệ để chống đỡ lại sóng gió trên đường đời. Kỳ thực, đau mà không than chỉ có thể bắt nguồn từ một nội tâm lạc quan, mạnh mẽ: “Sau khi mưa gió qua đi, ánh cầu vồng sẽ lung linh màu sắc”.

Cười mà không nói: Thể hiện sự khoáng đạt, tiêu diêu tự tại trong tâm hồn

Có những khi bạn phải đối mặt với những lời giễu cợt của bạn bè, hay bất lực vì bị người khác hiểu lầm. Nếu bạn cứ nhất quyết phải nhiều lời đôi co, giải thích, thanh minh với họ thì chỉ càng đẩy họ sang thái cực đối lập với bạn. Cái tâm của bạn cũng sẽ bị khuấy động, do đó loạn càng thêm loạn. Lúc này chi bằng chỉ cần giữ một nụ cười trên môi và để mặc cho người đời bàn luận đúng sai, tốt xấu. Mỉm cười có sức mạnh dời một ngọn núi. Một nụ cười nhẹ nhàng đôi khi còn thắng cả thiên binh vạn mã hùng mạnh.
Người xưa có câu rằng, quân tử lúc nào cũng đường hoàng, chỉ có kẻ tiểu nhân mới thường sợ sệt. Đôi khi một nụ cười có thể làm tan chảy ân oán giữa đôi bên, có thể khiến những người xa xứ, tha hương nơi đất khách quê người cảm thấy ấm áp cả cõi lòng. Nở một nụ cười thật đơn giản nhưng lại thể hiện sự bình thản, an nhiên tự tại trong tâm hồn bạn và đạo lý làm người nơi thế gian.
Sự trầm tĩnh như dòng nước chảy mãi không ngừng. Nó sẽ làm dịu nỗi đau đang bùng cháy trong tim bạn. Sức mạnh nội tâm này cũng sẽ lắng đọng thành một trải nghiệm, hun đúc thành một trí huệ ẩn sâu trong tim và thắp sáng tâm hồn.
Khi gặp chuyện không vừa ý, chỉ cười mà không nói thể hiện tấm lòng bao dung của một người. Đó không chỉ là tố chất tốt đẹp có thể trấn tĩnh những dòng cảm xúc nông nổi, mà còn khiến bản thân mình không buột miệng nói ra những lời khiến người khác phải tổn thương.

Mê mà không mờ: Thể hiện trí huệ làm người

Muốn không bị mê hoặc bởi những chuyện trên thế gian thì điều bạn cần chính là sự mạnh mẽ trong nội tâm. Cổ nhân có một câu rất hay rằng: “Buồn mà không thương cảm”, khi nhiều chuyện đau khổ ập tới, chúng ta có thể buồn bã. Đây cũng là những cảm xúc rất tự nhiên và cần thiết của con người. Nhưng khi buồn phiền bạn cũng đừng quên rằng luôn có một con mắt thứ 3 đang trông chừng tất cả. Chỉ cần giữ vững thiện lương trời xanh sẽ tự có an bài.
Nếu có thể coi nhẹ được mất trên thế gian, thì khi đột nhiên phải đối mặt với sự mất mát, bạn mới có thể không bị mê mờ. Có thể sức ảnh hưởng của thế giới bên ngoài quá mạnh mẽ, khiến bạn chìm đắm trong mớ cảm xúc hỗn độn mà không thể kiềm chế bản thân. Nhưng khi bạn có đủ trí huệ, một thời gian sau bạn sẽ dần dần học được cách cân bằng.
Tâm hồn con người có khả năng tự chữa lành vô cùng kỳ diệu. Mê mà không mờ là định lực tu luyện của kiếp người; còn mê muội và không thể kiểm soát bản thân sẽ làm tổn thương chính mình.

Hoảng mà không loạn: Là sự tĩnh tại nhờ tu dưỡng

Khi đối mặt với vinh nhục, con người rất khó tránh khỏi sự bàng hoàng, thảng thốt. Tâm hoảng thì ắt sẽ động, mà trong động lại có tĩnh. Hoảng mà không loạn mới là vẻ đẹp khác biệt.
Cổ nhân có câu rằng: “Nếu gặp chuyện oan ức mà không kinh sợ, gặp chuyện uất hận mà không hoảng loạn, thì người này có thể đảm nhận trọng trách”. Đời người không thể tránh khỏi có những lúc bị oan khuất.
Nhưng “Gặp đại sự mà không loạn, gặp sóng lớn mà không mất đi thói quen thường hằng”. Đây là một tâm thái xử thế ung dung tự tại, giỏi ứng biến linh hoạt. Làm được vậy thì khi đại sự đến mới không hoảng không loạn, mới có thể trầm tĩnh và điềm đạm. Khi gặp chuyện quan trọng họ sẽ không lo lắng, mà vẫn giữ được tâm thái bình hòa.

Cảnh giới nhân sinh được đúc rút ra từ trong cuộc sống, được ngưng kết lại theo dòng chảy thời gian. Chỉ cần có mong muốn ngày càng hoàn thiện bản thân, luôn tiến về phía trước không mệt mỏi, thì bạn sẽ ngày càng trưởng thành. Sẽ có một ngày, vào một buổi ban mai rực rỡ hay dưới bóng hoàng hôn êm đềm nào đó, ký ức thuở xưa của bạn sẽ mở ra. Bạn sẽ phát hiện ra rằng tất cả những hiểu lầm, những nỗi đau sớm đã tiêu tan theo cơn gió của ngày hôm qua tự bao giờ, chỉ còn lại nụ cười thật tươi trên trên khuôn mặt rạng ngời của bạn.

Mục đích cuộc sống

 Một số người nghĩ rằng cuộc sống trọn vẹn là khi có được những thứ mà họ mong muốn, nhưng thực tế thì không phải vậy. Cuộc sống là một hành trình đầy thử thách, thất vọng, đấu tranh và hy sinh. Không phải ai cũng có đủ sức mạnh, khôn ngoan và may mắn để đạt được những gì họ mơ ước. Có những người phải bỏ qua những niềm vui đơn giản, những giá trị thiêng liêng, những mối quan hệ tốt đẹp để theo đuổi những thứ vật chất, danh tiếng, quyền lực. Họ nghĩ rằng khi có được những thứ đó, họ sẽ hạnh phúc và bình an. Nhưng họ đã sai lầm.


Những thứ bên ngoài chỉ là tạm thời, không bền vững và không mang lại ý nghĩa cho cuộc sống. Chúng ta không thể kiểm soát được những biến động của thế giới, như cuộc chiến dai dẳng của Ukraine và Nga và bây giờ là của Do Thái và Hamas, những tai ương của số phận, những sự thay đổi của con người. Chúng ta chỉ có thể kiểm soát được chính bản thân mình, cách mình nhìn nhận và ứng xử với cuộc sống. Chúng ta cần quay về bên trong, tìm kiếm sự an nhiên, tự tại và hài hòa trong tâm hồn. Chúng ta cần biết trân trọng những điều giản dị, thiết tha, chân thành trong cuộc sống. Chúng ta cần biết yêu thương, chia sẻ, tha thứ và cống hiến cho người khác.

Người ta thường nhầm lẫn giữa hạnh phúc và những lạc thú, trong khi lạc thú chỉ là những thú vui, những mê đắm dẫn đến từ phía bên ngoài, thậm chí đằng sau những lạc thú đó còn ẩn chứa nhiều những rủi ro, nguy hiểm, lạc thú chỉ mang đến niềm vui tức thì nhưng không mang đến hạnh phúc lâu dài và bạn muốn có hạnh phúc vững chãi thì cần phải rèn luyện cho mình những ý niệm và hành động để không rơi vào phù phiếm, tạm bợ, từ đó bạn mới có thể chạm đến niềm hạnh phúc chân thật.

Đức Dalai Lama thứ 14 có câu “Hạnh phúc dựa vào nội tâm an lạc, và nội tâm an lạc thì dựa vào lòng nồng hậu”, nghĩa là chúng ta có thể tạo ra hạnh phúc từ những điều rất đơn giản và bình dị, nó không chỉ xuất phát khi chúng ta đón nhận lợi ích, thành tựu cho mình mà còn là khi chúng ta cho đi, cho đi một nụ cười, cho đi một tấm lòng nồng hậu, một cử chỉ lương thiện, khi chúng ta cho đi những thứ để người khác hạnh phúc nghĩa là chúng ta cũng đang nhận hạnh phúc cho mình, như một câu nói “Có những thứ cho đi nhưng không bao giờ mất, đó là lòng tốt và nụ cười”.
Con người thường cảm thấy chán nản, bức bối và tức giận khi điều gì đó xảy ra không đúng ý, chúng ta cho rằng cuộc đời bất công, là không hạnh phúc mà quên rằng, hạnh phúc không đến từ người khác, không đến từ những tác động bên ngoài. Khi chúng ta buông bỏ những điều bất như ý ra khỏi suy nghĩ, thấy cuộc sống nhẹ nhàng, sẽ thấy những bất công, bực tức thật ra chỉ là một lớp bụi mù mà chúng ta có thể phủi sạch nó đi và khi chúng ta sống tích cực, tĩnh tâm và bi mẫn thì khi đó, hạnh phúc sẽ đến với chúng ta mà không phải lệ thuộc vào điều gì khác.

Cuộc sống không phải là một cuộc đua để có được nhiều nhất, mà là một cuộc hành trình để trở thành tốt nhất. Mục đích sống của con người là gì? Là phát triển bản thân, là góp phần vào sự tiến bộ của xã hội, là mang lại niềm vui cho người khác và cho chính mình. Trong xô bồ điên đảo, chúng ta  có khuynh hướng tìm đến sự tĩnh lặng để an trú và cân bằng tinh thần, thể chất. Theo thống kê cho thấy, những người có đức tin đối với một tôn giáo thường có đời sống tinh thần lạc quan, hạnh phúc. Đó là cách để chúng ta có được hạnh phúc và ý nghĩa cho cuộc sống.

Chúc các bạn có thêm một ngày hạnh phúc

Thiên Lan

Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2023

Ghen tị là gì?

 

Ghen tuông hay ghen tị là một trong những lĩnh vực tâm lý phổ biến nhất của sự thiếu hiểu biết về bản thân, về người khác và đặc biệt hơn là về các mối quan hệ.

 Mọi người nghĩ họ biết tình yêu là gì - họ không biết. Và sự hiểu lầm của họ về tình yêu tạo ra sự ghen tị. Họ cho rằng tình yêu mọi người ngụ ý một loại độc quyền nào đó, sự sở hữu nào đó - mà không hiểu một sự kiện đơn giản của cuộc sống: rằng khoảnh khắc bạn sở hữu một sinh vật sống là bạn đã giết chết người đó.

 Sự sống không thể bị sở hữu. Bạn không thể có nó trong nắm tay của bạn. Muốn có được nó thì phải mở rộng bàn tay ra.

 Nhưng sự suy nghĩ này đã đi sai hướng trong nhiều thế kỷ; nó đã ăn sâu vào chúng ta đến mức chúng ta không thể tách rời tình yêu khỏi sự ghen tuông.

 Ví dụ, bạn cảm thấy ghen tị nếu người yêu của bạn đi theo người phụ nữ khác. Bây giờ bạn đang bối rối vì điều đó, nhưng tôi muốn nói với bạn rằng nếu bạn không cảm thấy ghen tị thì bạn sẽ gặp nhiều rắc rối hơn - thế thì bạn sẽ nghĩ rằng bạn không yêu anh ấy, bởi vì nếu bạn yêu anh ấy thì bạn đáng lẽ phải cảm thấy như vậy. ghen tị. Ghen tuông và tình yêu đã trở nên trộn lẫn như thế.

 Trên thực tế, chúng cách nhau hai cực. Một tâm trí có thể ghen tị thì không thể yêu được, và ngược lại: một tâm trí có thể yêu thương thì không thể ghen tuông được. Bởi khi yêu là cho mà không đòi hỏi sự đáp trả nào.

 Trong thế giới loài vật, loài chim, không có sự đố kỵ. Thỉnh thoảng có một cuộc tranh giành một đối tượng tình yêu nhưng một cuộc tranh cãi vẫn tốt hơn nhiều so với việc ghen tuông, tự nhiên hơn nhiều so với việc bị cuốn vào sự ghen tuông và đốt cháy trái tim mình bằng chính đôi tay của mình(khi ngọn lữa ghen trong tim sẽ làm bạn rất đau khổ).

 

Hôn nhân là chỉ một định luật , một thể chế được sáng tạo ra, nó không tự nhiên; do đó tự nhiên đã không cung cấp một tâm trí có thể điều chỉnh theo hôn nhân. Nhưng con người thấy cần thiết phải có một loại hợp đồng pháp lý nào đó giữa những người yêu nhau, bởi vì bản thân tình yêu là thứ mơ mộng, nó không đáng tin cậy... nó có đó khoảnh khắc này và khoảnh khắc tiếp nó đã qua rồi.

 

Bạn muốn được an toàn cho thời điểm sắp tới, cho cả tương lai của bạn. Ngay bây giờ bạn còn trẻ; chẳng bao lâu nữa bạn sẽ già và bạn muốn vợ bạn, chồng bạn, ở bên bạn khi bạn già, khi bạn ốm đau. Nhưng để làm được điều đó, cần phải thực hiện một vài thỏa hiệp, và bất cứ khi nào có thỏa hiệp thì luôn có rắc rối.

 

Đây là sự thỏa hiệp mà con người đã thực hiện: an tâm về tương lai, chắc chắn về ngày mai, đảm bảo rằng người phụ nữ yêu bạn sẽ yêu bạn mãi mãi, rằng đó không phải là chuyện tạm thời.. ..


Đó là lí do tại sao những người tôn giáo nói rằng hôn nhân được thực hiện trên thiên đường... một loại thiên đường kì lạ, bởi vì nếu những cuộc hôn nhân này được thực hiện trên thiên đường, thế thì bạn có thể làm gì ở địa ngục? Chúng không thể hiện những dấu hiệu, hương thơm, sự tươi mát, vẻ đẹp của thiên đường. Họ chắc chắn là kinh tởm, xấu xí...chắc chắn họ thể hiện điều gì đó của địa ngục. Nhưng con người quyết định kết hôn vì đó là cách duy nhất để có tài sản riêng.

 

Động vật không có tài sản riêng - chúng đều là những người cộng sản và những người cộng sản tốt hơn nhiều so với những gì đã xuất hiện trong lịch sử loài người. Họ không có bất kỳ chế độ độc tài vô sản nào và họ không bị mất tự do, nhưng họ không có tài sản riên(phải thật sự là cộng sản).

 

Con người cũng sống hàng ngàn năm không có hôn nhân, nhưng đó là thời kỳ chưa có tài sản riêng. Đó là những ngày đi săn; người đàn ông là một thợ săn. Và những người cách đây hàng ngàn năm không có hệ thống kho lạnh, không có công nghệ - bất cứ thực phẩm nào họ có, họ đều phải ăn hết càng nhanh càng tốt. Họ chỉ có thể hy vọng rằng ngày mai họ sẽ lại có được chút thức ăn.

 

Bởi vì không có gì để tích lũy nên không có vấn đề về hôn nhân. Người dân sống theo xã, bộ lạc; người ta yêu thương, người ta sinh sản nhưng thuở ban đầu không có từ nào dành cho cha. Từ mẹ cổ xưa hơn và tự nhiên hơn nhiều. Bạn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng từ chú có trước từ cha - bởi vì tất cả những người bằng tuổi bố bạn... bạn đều không biết bố bạn là ai. Đàn ông và phụ nữ hòa nhập một cách vui vẻ - không có bất kỳ sự ép buộc nào, không có bất kỳ ràng buộc pháp lý nào, từ ý chí tự do của họ. Nếu họ muốn gặp gỡ và ở cùng nhau thì không có vấn đề thống trị. Những đứa trẻ không bao giờ biết cha mình là ai, chúng chỉ biết mẹ chúng. Và họ biết nhiều người đàn ông trong bộ tộc; trong số những người đàn ông đó chắc chắn phải có ai đó là cha của họ, do đó họ đều là chú cả.


Vì tài sản tư nhân ra đời cùng với việc trồng trọt.... Với việc săn bắn, con người không thể tồn tại lâu dài. Con người đã tiêu diệt hoàn toàn các loài động vật. Hàng trăm loài từng nhảy múa và ca hát trên trái đất này... con người đã ăn thịt chúng. Phải làm gì đó vì việc săn bắn không đáng tin cậy. Hôm nay bạn có thể có được thức ăn, ngày mai bạn có thể phải đói. Và điều đó rất khó khăn. Việc tìm kiếm động vật không cho phép con người phát triển bất kỳ tài năng nào khác, thiên tài của mình. Nhưng tu luyện đã thay đổi toàn bộ cuộc sống của con người.

 

Bạn phải nhớ rằng tu luyện là sự khám phá của phụ nữ chứ không phải của đàn ông. Người phụ nữ bị giam cầm - cô ấy không thể đi săn. Hầu hết thời gian mang thai, cô đều yếu đuối, mang trong mình một tâm hồn khác. Cô cần được chăm sóc, bảo vệ... nên cô sống trong nhà. Cô ấy bắt đầu làm cho không gian sống trở nên đẹp hơn – và điều này bạn có thể thấy ngay cả ngày nay, sau hàng nghìn năm.

 

Nếu bạn bước vào phòng độc thân bạn có thể nói ngay rằng đó là phòng độc thân. Bạn có thể không có khả năng quyết định khi gặp người độc thân xem anh ta có độc thân hay không, nhưng phòng của anh ta chắc chắn là người độc thân! Người phụ nữ, cái chạm của cô ấy, đã mất tích. Ngôi nhà của người độc thân không bao giờ là tổ ấm, nó chỉ là nơi anh ta ngủ. Đó không phải là thứ mà anh ta cảm thấy gần gũi nhất định, một mối quan hệ sáng tạo nhất định.


Ngôi nhà, ngôi làng, thành phố và toàn bộ nền văn minh đều là do người phụ nữ, bởi vì cô ấy không bị săn bắn và cô ấy có những giá trị khác nhau về trái tim và khối óc - cô ấy có thẩm mỹ hơn, duyên dáng hơn, trần thế hơn, không phải ở tất cả đều quan tâm đến địa ngục và thiên đường, Chúa và ma quỷ và tất cả những thứ vớ vẩn đó! Không người đàn bà nào đã viết một kinh sách tôn giáo nào cả. Chưa có người phụ nữ nào từng là triết gia nghĩ về những điều trừu tượng, xa vời.

 

Tâm thức của đàn bà chỉ quan tâm tới môi trường xung quanh thân mật - cô ấy muốn một ngôi nhà đẹp, cô ấy muốn một khu vườn đẹp. Cô muốn tạo ra một thế giới nhỏ của riêng mình – ấm cúng, thoải mái. Cô ấy truyền đạt một phẩm chất nhất định cho một ngôi nhà chết và nó trở thành một ngôi nhà sống. Đó là một sự biến đổi kỳ diệu.

 

Người đàn ông tiếp tục đi săn, còn người phụ nữ bắt đầu nhìn quanh...người đàn ông không có thời gian. Anh ấy luôn bận rộn không có công việc kinh doanh, nhưng người phụ nữ thì luôn có. Công việc săn bắn cơ bản được thực hiện bởi các nhóm đàn ông và người phụ nữ bắt đầu quan sát xung quanh. Cô khám phá ra trồng trọt vì cô nhìn thấy trái cây mọc lên, cô thấy nhiều thứ khác đang phát triển và cô cũng thấy rằng mỗi năm mùa màng chết đi, hạt giống lại rơi xuống đất và khi mưa đến, những hạt giống đó lại nảy mầm thành hàng nghìn cây. Cô bắt đầu thử nghiệm để tìm ra thứ gì ăn được và thứ gì không ăn được. Chẳng bao lâu, khi việc săn bắn ngày càng trở nên khó khăn hơn, đàn ông phải đồng ý với phụ nữ: "Chúng tôi phải chuyển toàn bộ trọng tâm kinh tế. Chúng tôi phải đi trồng trọt, kiếm trái cây, rau quả. Và những thứ này đều nằm trong tay chúng tôi - chúng tôi có thể sản xuất nhiều như chúng ta muốn, theo nhu cầu của chúng ta và có rất nhiều sự đa dạng."

 

Dần dần, dần dần những người du mục, những bộ lạc lang thang... bởi vì thợ săn không thể ở một chỗ. Họ phải tiếp tục di chuyển khi các con vật trốn thoát. Khi việc săn bắn bị loại bỏ và việc trồng trọt trở thành biện pháp sinh tồn chính của chúng ta, một điều mới cũng xảy ra cùng với đó.

 

Có người mạnh mẽ, có người yếu đuối. Những người có sức mạnh thể chất đã giành được nhiều đất đai làm tài sản của họ. Họ kiếm được nhiều...từ từ, dần dần hệ thống trao đổi hàng hóa bắt đầu, bởi vì khi bạn có quá nhiều một vụ mùa, bạn sẽ làm gì với nó? Bạn phải trao đổi nó; sau đó bạn có thể có nhiều thứ hơn nữa. Cuộc sống trở nên phức tạp hơn, sôi động hơn.

 

Nhưng có một vấn đề nảy sinh: sau khi một người chết, tài sản của ai sẽ thừa kế? Không ai muốn tài sản của mình được thừa kế bởi bất kỳ XYZ nào. Họ muốn tài sản của họ thuộc về máu mủ của chính họ.

 

Chính từ kinh tế, không phải từ hiểu biết về tình yêu mà hôn nhân mới ra đời. Sự ra đời của nó đã sai lầm, dưới những ngôi sao sai lầm.

 

Và bởi vì đàn ông phải đồng ý kết hôn... Đàn bà rất sẵn lòng vì lí do đơn giản là trong hàng nghìn năm trong thời kì đi săn cô ấy không phải là một phần tài chính của xã hội; con người là tất cả. Con người tiếp tục quyền lực của mình, mặc dù toàn bộ cấu trúc xã hội đã thay đổi. Cuộc sống du mục của người thợ săn trở thành cuộc sống yên bình trong một ngôi làng nhưng mối quan tâm của người đàn ông về tài sản của mình... Anh ta muốn có một hợp đồng với người phụ nữ để chắc chắn rằng đứa con trai mà cô ta sinh ra không phải của người khác mà là của anh ta. Vì mục đích đơn giản này, tất cả tự do của người phụ nữ phải bị tiêu diệt. Cô phải sống gần như một tù nhân, hoặc tệ hơn.

 

Con người đã đồng ý - dưới sự ép buộc, anh ta đã thỏa hiệp. Nếu đàn bà mất đi vài thứ - tự do đi lại, tự do thay đổi người yêu - thì đàn ông cũng sẵn sàng hy sinh tự do của mình. Họ sẽ mãi mãi cống hiến cho nhau.

 

Nhưng nó đi ngược lại với tự nhiên. Cho dù bạn có muốn làm điều đó thì thiên nhiên cũng sẽ không hỗ trợ bạn. Thiên nhiên dành cho tự do, không dành cho bất kỳ loại tù túng nào.

 

Thế là những vấn đề mới bắt đầu nảy sinh. Đàn ông bắt đầu tìm những gái mại dâm không phải là vợ của ai, hay như người ta nói ở Ấn Độ, gái mại dâm là vợ của cả thị trấn: nagarvadhu. Cô ấy thuộc về bất kì ai, cô ấy là hàng hóa; bạn phải trả tiền và mua thời gian và cơ thể của cô ấy. Bởi vì hôn nhân rất khó tìm được phụ nữ đã kết hôn bởi vì lúc đó có nhiều phức tạp hơn: họ có chồng... Gái mại dâm là tốt.

 

Và bạn sẽ ngạc nhiên mà biết rằng ở Ấn Độ mọi thành phố đều có gái điếm hạng nhất - cô ấy là cô gái đẹp nhất được sinh ra ở thành phố đó. Vì xinh đẹp quá nên để cô lấy một người là không đúng, đành phải chia sẻ. Cô ấy đẹp tới mức nếu cô ấy kết hôn sẽ có rắc rối, sẽ có vấn đề - mọi người sẽ cứ yêu cô ấy. Tốt hơn là giữ cô ấy tự do cho bất cứ ai chịu trả tiền.

 

Hôn nhân tạo ra sự nghi ngờ. Người chồng luôn nghi ngờ liệu đứa con họ sinh ra có phải là con của mình hay không. Và vấn đề là người cha không có cách nào để xác định đứa trẻ đó là con của mình. Chỉ có mẹ biết. Bởi vì người cha không có cách nào chắc chắn, ông đã tạo ra ngày càng nhiều bức tường xung quanh người phụ nữ - đó là khả năng duy nhất, giải pháp thay thế duy nhất - để tách cô ấy ra khỏi nhân loại rộng lớn hơn. Không phải để giáo dục mình, vì giáo dục chắp cánh cho con người, cho tư tưởng, làm cho con người có khả năng nổi dậy, nên không có giáo dục cho phụ nữ. Không có giáo dục tôn giáo cho đàn bà, bởi vì tôn giáo làm cho bạn thành thánh nhân, những người thánh thiện và nó đã là một xã hội do nam giới thống trị trong nhiều thế kỷ và đàn ông không thể quan niệm được đàn bà cao hơn và thiêng liêng hơn bản thân mình.

Hôn nhân tạo ra sự nghi ngờ. Người chồng luôn nghi ngờ liệu đứa con họ sinh ra có phải là con của mình hay không. Và vấn đề là người cha không có cách nào để xác định đứa trẻ đó là con của mình. Chỉ có mẹ biết. Bởi vì người cha không có cách nào chắc chắn, ông đã tạo ra ngày càng nhiều bức tường xung quanh người phụ nữ - đó là khả năng duy nhất, giải pháp thay thế duy nhất - để tách cô ấy ra khỏi nhân loại rộng lớn hơn. Không phải để giáo dục mình, vì giáo dục chắp cánh cho con người, cho tư tưởng, làm cho con người có khả năng nổi dậy, nên không có giáo dục cho phụ nữ. Không có giáo dục tôn giáo cho đàn bà, bởi vì tôn giáo làm cho bạn thành thánh nhân, những người thánh thiện và nó đã là một xã hội do nam giới thống trị trong nhiều thế kỷ và đàn ông không thể quan niệm được đàn bà cao hơn và thiêng liêng hơn bản thân mình.

 Đàn ông đã cắt bỏ từ tận gốc rễ mọi khả năng trưởng thành của đàn bà. Cô ấy chỉ là một nhà máy sản xuất trẻ em. Cô ấy chưa được nền văn hóa nào trên thế giới chấp nhận ngang hàng với đàn ông. Thậm chí có những nền văn hóa như Trung Quốc đã phủ nhận linh hồn của phụ nữ; đàn bà chỉ là một cái máy, không có tâm hồn.

 Ở Trung Quốc bạn có thể giết vợ mình, không có luật nào chống lại điều đó. Vợ là sở hữu của bạn và nếu bạn muốn phá huỷ nó, việc ngăn cản nó là việc của không ai cả.

 Trên khắp thế giới đàn bà đã bị đàn áp. Cô ấy càng bị kìm nén thì toàn bộ năng lượng của cô ấy càng trở nên chua chát. Và bởi vì cô ấy không có tự do và đàn ông có mọi tự do, nên tất cả những cảm xúc, tình cảm, ý nghĩ bị kìm nén của cô ấy - toàn bộ cá tính của cô ấy biến thành hiện tượng ghen tị. Cô ấy liên tục sợ rằng chồng cô ấy có thể bỏ cô ấy, có thể đi theo người đàn bà khác nào đó, có thể trở nên quan tâm tới người đàn bà khác nào đó. Anh ta có thể bỏ rơi cô, và cô gặp vấn đề: cô không được học hành, cô không có khả năng tài chính để tự đứng trên đôi chân của mình. Cô ấy đã được nuôi dưỡng theo cách mà cô ấy không thể đi vào thế giới; cô ấy đã được nói ngay từ đầu rằng cô ấy yếu đuối....

 

Kinh sách Ấn Độ nói rằng thời thơ ấu người cha nên bảo vệ con gái; lúc còn trẻ chồng nên che chở cho con gái; về già con trai phải che chở cho vợ. Cô ấy phải được bảo vệ từ khi còn nhỏ cho đến khi xuống mồ. Cô ấy không thể nổi dậy chống lại xã hội nam giới sô vanh này. Tất cả những gì cô ấy có thể làm là tiếp tục tìm ra lỗi, điều nhất định có đó. Phần lớn là cô ấy không sai; cô ấy gần như đúng.

 

Bất kì khi nào một người đàn ông yêu người đàn bà khác, điều gì đó trong anh ta hướng tới người phụ nữ đầu tiên thay đổi. Bây giờ họ lại là người xa lạ, không có cầu nối. Cô ấy đã bị tàn tật, bị bắt làm nô lệ và giờ đây cô ấy đã bị bỏ rơi. Cả cuộc đời cô là một cuộc đời đau khổ.

 

Từ đau đớn này phát sinh ghen tị. Ghen tuông là cơn giận của kẻ yếu - người không thể làm gì ngoài việc sôi sục bên trong, người muốn đốt cháy cả thế giới nhưng không thể làm gì ngoại trừ khóc lóc, la hét và nổi cơn thịnh nộ.

 

Tình trạng này sẽ tiếp tục cho đến khi hôn nhân trở thành một tác phẩm bảo tàng.

Bây giờ không cần kết hôn nữa. Có lẽ nó hữu ích. Có lẽ nó chẳng ích gì mà chỉ là cái cớ để bắt người phụ nữ làm nô lệ. Mọi chuyện lẽ ra có thể giải quyết theo cách khác, nhưng việc quay về quá khứ cũng chẳng ích gì.

 Dù đúng hay sai, có một điều tốt về quá khứ: nó không còn nữa.

 Xét về hiện tại và tương lai, hôn nhân hoàn toàn không phù hợp, không phù hợp với sự tiến hóa của con người và mâu thuẫn với tất cả những giá trị mà chúng ta yêu thích - tự do, tình yêu, niềm vui.

 Bởi vì đàn ông muốn người phụ nữ bị giam cầm hoàn toàn, anh ta đã viết kinh sách tôn giáo khiến cô ấy sợ địa ngục, khiến cô ấy tham lam thiên đường... nếu cô ấy tuân theo các quy tắc. Những quy tắc đó chỉ tồn tại đối với phụ nữ, không dành cho nam giới. Giờ đây, rõ ràng là để phụ nữ sống lâu hơn trong tình trạng ghen tuông độc hại này là đi ngược lại sức khỏe tâm lý của họ.

 Và sức khỏe tâm lý của phụ nữ ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lý của toàn nhân loại - đàn ông cũng được sinh ra từ phụ nữ. Người phụ nữ phải trở thành một cá thể độc lập.

 Việc tan vỡ hôn nhân sẽ là sự kiện lễ hội lớn trên trái đất - và không ai ngăn cản bạn: nếu bạn yêu vợ mình hoặc chồng mình, bạn có thể sống cùng nhau nhiều đời, không ai ngăn cản bạn. Việc rút lui khỏi hôn nhân chỉ đơn giản là trả lại cho bạn cá tính riêng của mình. Bây giờ không ai sở hữu bạn cả.

Bạn không được làm tình với một người đàn ông chỉ vì anh ta là chồng bạn và anh ta có quyền yêu cầu điều đó. Trong tầm nhìn của tôi, khi một người đàn bà làm tình với một người đàn ông vì cô ấy phải làm tình, đó là mại dâm - không phải bán lẻ mà là bán buôn!

 

Bán lẻ thì tốt hơn, bạn có cơ hội thay đổi. Mại dâm bán buôn này rất nguy hiểm, bạn không có cơ hội thay đổi. Và bạn mới kết hôn lần đầu tiên – bạn nên được trao cơ hội vì bạn là người nghiệp dư. Ít nhất một vài cuộc hôn nhân sẽ giúp bạn trở nên trưởng thành; có lẽ sau đó bạn có thể tìm được người phụ nữ phù hợp. Và khi nói đến người phụ nữ phù hợp, tôi không có ý nói đến người phụ nữ “được tạo ra dành cho bạn”.

 

Không có người phụ nữ nào được tạo ra cho bạn và không có người đàn ông nào được tạo ra cho bất kỳ người phụ nữ nào. Khi nói đến người phụ nữ phù hợp hay người đàn ông phù hợp, tôi muốn nói rằng nếu bạn đã hiểu một vài mối quan hệ, nếu bạn đã từng trải qua một vài mối quan hệ, bạn sẽ hiểu điều gì tạo ra những tình huống đau khổ giữa các bạn và những tình huống nào tạo ra một cuộc sống yêu thương, an bình, hạnh phúc. Sống với những người khác nhau là một nền giáo dục tuyệt đối cần thiết để có một cuộc sống đúng đắn xét về mặt tình yêu.

 

Trước tiên bạn nên tốt nghiệp từ một vài mối quan hệ. Trong trường đại học của bạn, trong trường đại học của bạn bạn nên trải qua một vài mối quan hệ. Và bạn không nên vội quyết định - không cần thiết, thế giới rất rộng lớn và mỗi cá nhân đều có những phẩm chất và vẻ đẹp riêng biệt.

 

Khi bạn trải qua một vài mối quan hệ, bạn bắt đầu nhận biết loại phụ nữ nào, loại đàn ông nào sẽ là bạn của bạn - không phải là ông chủ, không phải nô lệ. Và tình bạn không cần hôn nhân vì tình bạn còn cao hơn nhiều.

Bạn đang cảm thấy ghen tị vì sự ghen tị mà bạn đã nhận được như một vật thừa kế. Với tôi bạn sẽ phải thay đổi nhiều thứ - không phải vì tôi nói hãy thay đổi chúng mà vì bạn hiểu rằng cần phải có một sự thay đổi mạnh mẽ.

 

Chẳng hạn, ý tưởng đã được lan truyền khắp thế giới rằng nếu người chồng thỉnh thoảng đi theo người đàn bà khác nào đó thì điều này sẽ phá huỷ hôn nhân. Nó hoàn toàn sai. Ngược lại, nếu mọi cuộc hôn nhân đều có ngày nghỉ cuối tuần thì điều đó sẽ củng cố mối quan hệ của bạn bền chặt hơn, bởi vì cuộc hôn nhân của bạn không làm ảnh hưởng đến sự tự do của bạn, bởi vì vợ bạn hiểu được sự cần thiết của sự đa dạng. Đây là những nhu cầu của con người.

 

Các linh mục, các nhà đạo đức và những người theo đạo Thanh giáo trước hết quyết định về một lý tưởng. Họ tạo ra những lý tưởng đẹp đẽ và sau đó họ áp đặt ý tưởng đó lên bạn, để bạn trở nên giống những lý tưởng đó. Họ muốn biến bạn thành những người duy tâm. Trong mười nghìn năm chúng ta đã sống dưới cái bóng rất tối tăm và ảm đạm của ý tưởng

Tôi là một người thực tế. Tôi không có lý tưởng nào cả. Đối với tôi, hiểu thực tế và đi theo thực tế là con đường đúng đắn duy nhất cho bất kỳ người đàn ông hay phụ nữ thông minh nào.

 

Sự hiểu biết của tôi là - và nó dựa trên hàng nghìn thử nghiệm - rằng nếu hôn nhân không phải là một thứ chặt chẽ, cứng nhắc mà linh hoạt, chỉ là tình bạn...để một người phụ nữ có thể nói với bạn rằng cô ấy đã gặp một chàng trai trẻ đẹp và cô ấy sẽ đi vào cuối tuần này để ở với anh ấy - "Và nếu bạn quan tâm, tôi có thể mang anh ấy về với tôi, bạn cũng sẽ yêu người đó." Và nếu người chồng có thể nói, không phải như một kẻ đạo đức giả mà như một con người đích thực, rằng "Niềm vui của em, hạnh phúc của em là hạnh phúc của anh. Nếu em đã tìm được ai đó, hãy quên việc nhà đi, anh sẽ lo liệu. Em hãy tận hưởng, bởi vì anh biết khi nào anh về, tận hưởng một tình yêu tươi mới cũng sẽ khiến anh tươi mới. Một tình yêu tươi mới sẽ mang lại tuổi trẻ tươi mới cho anh. Tuần này anh đi, tuần sau có thể tôi sẽ có chương trình riêng.”

 

Đây là tình bạn. Và khi về nhà, họ có thể nói về loại đàn ông mà cô ấy đã gặp, anh ấy trở thành người như thế nào, điều đó không tuyệt vời đến thế... Bạn có thể kể cho cô ấy nghe về người phụ nữ mới mà bạn đã gặp.... Bạn có một nơi trú ẩn trong nhà. Thỉnh thoảng bạn có thể bay lên bầu trời, hoang dã và tự do, rồi quay lại và vợ bạn luôn ở đó chờ bạn - không phải để chiến đấu mà để chia sẻ những cuộc phiêu lưu của bạn.

 

Nó chỉ cần một chút hiểu biết. Nó không liên quan gì đến tôn giáo mà chỉ là hành vi thông minh hơn một chút.

 

Bạn biết rất rõ rằng dù một người đàn ông hay phụ nữ có xinh đẹp đến đâu thì sớm hay muộn cô ấy cũng bắt đầu trở nên nặng nề trong tâm trí bạn. Bởi vì cùng một địa lý, cùng một địa hình, cùng một cảnh quan....

 Tâm trí con người không được tạo ra để đơn điệu; nó cũng không được tạo ra cho chế độ một vợ một chồng. Việc yêu cầu sự đa dạng là điều hoàn toàn tự nhiên. Và nó không chống lại tình yêu của bạn. Trên thực tế, bạn càng biết nhiều về những người phụ nữ khác, bạn sẽ càng khen ngợi người phụ nữ của chính mình - sự hiểu biết của bạn sẽ sâu sắc hơn. Trải nghiệm của bạn sẽ phong phú hơn... bạn càng biết nhiều người đàn ông, bạn càng có khả năng hiểu chồng mình một cách chính xác hơn.

 Ý tưởng ghen tuông sẽ biến mất - cả hai bạn đều tự do và không che giấu điều gì.

 Với bạn bè, chúng ta nên chia sẻ mọi thứ, đặc biệt là những khoảnh khắc đẹp đẽ - khoảnh khắc của tình yêu, khoảnh khắc của thơ ca, khoảnh khắc của âm nhạc... chúng nên được chia sẻ. Bằng cách này, cuộc sống của bạn sẽ ngày càng trở nên phong phú hơn. Bạn có thể trở nên hòa hợp với nhau đến mức sống cùng nhau cả đời, nhưng không có hôn nhân.

 Ghen tuông sẽ còn tồn tại chừng nào hôn nhân vẫn còn là nền tảng cơ bản của xã hội.

 Hãy trao cho người đàn ông đó sự tự do tuyệt đối bằng cả trái tim mình. Và nói với anh ta rằng anh ta không cần giấu bất cứ điều gì: "Giấu bất cứ điều gì là xúc phạm. Điều đó có nghĩa là anh không tin tưởng tôi." Và điều tương tự cũng phải xảy ra với người đàn ông, rằng anh ta có thể nói với vợ mình: "Em cũng độc lập như anh. Chúng ta ở bên nhau để hạnh phúc, chúng ta cùng nhau phát triển thành hạnh phúc hơn. Và chúng ta sẽ làm mọi thứ cho nhau." nhưng chúng ta sẽ không trở thành những người cai ngục cho nhau."

 

Cho đi tự do là một niềm vui, có được tự do là một niềm vui. Bạn có thể có rất nhiều niềm vui, nhưng bạn đang biến toàn bộ năng lượng đó thành đau khổ, thành ghen tị, thành tranh đấu, thành nỗ lực liên tục để kiểm soát người khác.

 

Tôi đã nghe nói về một người đàn ông vô cùng tức giận và tuyệt vọng vì cách cư xử của vợ mình. Đó không phải lỗi của cô ấy...cô ấy là một người mắc chứng cuồng dâm. Bây giờ bạn có thể làm gì? Ai đó bị đau đầu, ai đó bị chứng cuồng dâm. Cô ấy liên tục yêu bất kì ai! Anh đưa cô đến bác sĩ.

 

Cô ấy là một phụ nữ xinh đẹp. Bác sĩ yêu cầu cô vào trong phòng khám. Anh ta đi cùng cô ấy và chẳng bao lâu sau vài phút, anh ta rên rỉ và rên rỉ... còn người chồng thì ngồi trong văn phòng lắng nghe - thế là quá nhiều! Anh ta vừa bước vào phòng và điều anh ta thấy anh ta không thể tin được - bác sĩ đang làm tình với vợ anh ta. Người chồng nói, "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

 

Người vợ nói, "Anh ngốc, anh sẽ không bao giờ hiểu được. Bây giờ anh đang hỏi chuyện gì đang xảy ra vậy! Anh không thấy sao?"

 

Nhưng người chồng rất tức giận. Anh ta nói, "Tôi không hỏi vợ tôi, tôi đang hỏi ông, bác sĩ! Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

 

Bác sĩ nói, "Không có gì xảy ra cả, John, anh đang làm mọi việc. Tôi chỉ đang đo nhiệt độ cho cô ấy thôi."

 

John đã bốc cháy. Anh ấy đã phải chịu đựng rất nhiều và thậm chí cả bác sĩ... và anh ấy đang nói điều vô nghĩa gì vậy, rằng anh ấy đang đo nhiệt độ cho cô ấy? Vì vậy, anh ta lấy con dao bấm của mình ra và bắt đầu cọ con dao vào vai bác sĩ. Bác sĩ nói, "Anh ngụ ý gì? Anh đang làm gì vậy?"

 

Anh ấy nói, "Không có gì. Chỉ cần cẩn thận. Khi thứ đó xuất hiện, hãy nhớ - nó tốt hơn nên có số trên đó!"

 

Chúng tôi đã tạo ra rạp xiếc này thay vì một nền văn hóa. Nó cứ tiếp tục theo những cách khác nhau. Tôi hy vọng rằng trong cuộc sống của mình, bạn có thể bỏ việc trở thành một phần của trò chơi ngu ngốc này.

Trong giấc mơ, bạn thấy vợ hàng xóm, chồng hàng xóm... bạn nên hiểu rằng bằng cách nào đó chúng ta đã tạo ra một xã hội sai trái, một xã hội không theo bản chất con người. Mong muốn sự đa dạng là một phẩm chất thiết yếu ở bất kỳ ai thông minh. Bạn càng thông minh thì bạn càng muốn đa dạng hơn - có mối quan hệ nào đó giữa trí thông minh và sự đa dạng. Con trâu chỉ hài lòng với một loại cỏ; cả đời cô ấy sẽ không chạm vào một loại cỏ nào khác. Cô ấy không có tâm trí thay đổi, biết những điều mới, khám phá những lãnh thổ mới, phiêu lưu vào những không gian mới.

Các nhà thơ, họa sĩ, vũ công, nhạc sĩ, diễn viên - bạn sẽ thấy những người này đáng yêu hơn nhưng tình yêu của họ không tập trung vào cá nhân. Họ yêu thương nhiều người hơn nhưng với nhiều người mà họ tiếp xúc. Họ là những người thông minh, họ là bộ phận sáng tạo của chúng tôi.

 Những kẻ ngốc không muốn thay đổi bất cứ điều gì. Họ sợ thay đổi vì bất kì thay đổi nào cũng có nghĩa là bạn sẽ phải học lại cái gì đó. Kẻ ngốc muốn học một điều gì đó một lần và gắn bó với nó cả đời. Nó có thể là cái máy, nó có thể là vợ, nó có thể là chồng - điều đó không thành vấn đề. Bạn đã biết một người đàn bà, bạn biết tính hay cằn nhằn của cô ấy, bạn đã trở nên quen... đôi khi không chỉ quen, bạn còn trở nên nghiện nữa. Nếu đột nhiên người phụ nữ của bạn không cằn nhằn bạn, đêm đó bạn sẽ không thể ngủ được - chuyện gì đã xảy ra? Điều gì đã xảy ra?

 Một người bạn của tôi liên tục phàn nàn với tôi về vợ anh ấy; "Cô ấy luôn buồn, mặt dài và tôi rất lo lắng khi bước vào nhà...Tôi cố gắng lãng phí thời gian của mình ở câu lạc bộ này, câu lạc bộ kia nhưng cuối cùng tôi phải trở về nhà và cô ấy ở đó."

 Tôi nói với anh ta, "Làm một điều như một cuộc thực nghiệm. Bởi vì cô ấy đã nghiêm túc và cô ấy hay cằn nhằn, tôi không thể tưởng tượng được rằng anh vào nhà mỉm cười."

Anh ấy nói, "Em nghĩ anh có thể làm được điều đó không? Khoảnh khắc anh nhìn thấy cô ấy, có thứ gì đó đông cứng lại trong anh - mỉm cười?"

 Tôi nói, "Chỉ như một cuộc thử nghiệm. Hôm nay bạn làm một điều: lấy những bông hoa hồng đẹp - đang vào mùa; và loại kem ngon nhất có sẵn trong thành phố - tutti frutti; và mỉm cười, hát một bài hát!"

 

Anh ta nói, "Nếu thầy nói vậy thì tôi sẽ làm điều đó, nhưng tôi không nghĩ nó sẽ tạo ra khác biệt gì cả."

 

Tôi nói: “Tôi sẽ đến phía sau bạn và xem có gì khác biệt hay không”.

 

Anh chàng tội nghiệp đã cố gắng hết sức. Nhiều lần trên đường đi anh đã cười. Tôi nói: “Tại sao bạn lại cười?”

 Anh ta nói, "Tôi đang cười vào điều tôi đang làm! Tôi muốn anh bảo tôi ly dị cô ấy và anh đã gợi ý tôi hành động như thể tôi đang đi hưởng tuần trăng mật!"

 Tôi nói, "Cứ tưởng tượng đây là tuần trăng mật... nhưng hãy cố gắng hết sức."

 Anh mở cửa và vợ anh đang đứng đó. Anh mỉm cười và rồi anh cười chính mình vì cười... Và người phụ nữ đó đứng gần như một tảng đá. Anh ấy đưa hoa và kem rồi tôi bước vào.

 Người phụ nữ không thể tin được chuyện gì đang xảy ra. Khi người đàn ông đi vào phòng tắm, cô ấy hỏi tôi, "Có chuyện gì vậy? Anh ấy chưa bao giờ mang theo bất cứ thứ gì, anh ấy chưa bao giờ mỉm cười, anh ấy chưa bao giờ đưa tôi đi chơi, anh ấy chưa bao giờ làm cho tôi cảm thấy rằng tôi được yêu, rằng tôi được yêu." tôn trọng. Điều kỳ diệu gì đã xảy ra vậy?”

 Tôi nói, "Không có gì; cả hai bạn đều làm sai. Bây giờ khi anh ấy bước ra khỏi phòng tắm, bạn hãy ôm anh ấy thật chặt." Cô ấy nói, "Ôm?"

 

Tôi nói: "Cho anh ấy một cái! Em đã cho anh ấy nhiều thứ như vậy, bây giờ hãy ôm anh ấy thật chặt, hôn anh ấy đi..." Cô ấy nói: "Chúa ơi..."

 

Tôi nói, "Anh ấy là chồng của cô, cô đã quyết định sống chung. Hoặc sống vui vẻ hoặc nói lời chia tay trong vui vẻ. Không có lý do gì... cuộc đời nhỏ bé thế. Tại sao lại lãng phí cuộc đời của hai người một cách không cần thiết?"

 

Đúng lúc đó người đàn ông từ phòng tắm bước ra. Người phụ nữ lưỡng lự một chút nhưng tôi đã đẩy cô ấy nên cô ấy ôm lấy người đàn ông và người đàn ông sợ hãi ngã xuống sàn! Anh chưa bao giờ tưởng tượng rằng cô sẽ ôm anh. Tôi phải đỡ anh ấy dậy. Tôi nói, “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

 Anh ấy nói: "Chỉ là tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng người phụ nữ này có thể ôm và hôn - nhưng cô ấy có thể! Và khi cô ấy cười, cô ấy trông thật xinh đẹp."

 Hai người chung sống yêu thương nhau nên lưu ý rằng mối quan hệ của họ không ngừng phát triển, mỗi mùa lại mang thêm hoa, tạo thêm nhiều niềm vui. Chỉ cần ngồi bên nhau im lặng là đủ....

 Nhưng tất cả điều này chỉ có thể thực hiện được nếu chúng ta vứt bỏ ý tưởng cũ về hôn nhân. Hơn cả tình bạn là không tự nhiên. Và nếu hôn nhân bị tòa án đóng dấu, bị giết dưới con dấu đó ở tòa án... Bạn không thể mang tình yêu theo pháp quyền.

 Tình yêu là luật tối thượng. Bạn chỉ cần khám phá vẻ đẹp của nó, kho báu của nó. Bạn không cần phải lặp lại, giống như con vẹt, tất cả những giá trị vĩ đại khiến con người trở thành biểu hiện cao nhất của ý thức trên hành tinh này. Bạn nên thực hiện chúng trong mối quan hệ của mình.

 Và đây đã từng là kinh nghiệm kỳ lạ của tôi: nếu một đối tác bắt đầu đi theo đường đúng thì sớm hay muộn đối tác kia cũng đi theo. Bởi cả hai đều khao khát tình yêu nhưng lại không biết cách tiếp cận nó.

 

Không có trường đại học nào dạy điều đó đâu


Osho, Sermons in Stones, Talk #13


Thiên Lan phỏng dịch

TRÁNH TẠO THÊM NGHIỆP

Có một câu hỏi mà nhiều người trong chúng ta từng tự hỏi: Tại sao có những người cả đời chăm chỉ, sống tử tế nhưng khó khăn dường như cứ đeo...