Có một câu hỏi mà nhiều người trong chúng ta từng tự hỏi: Tại sao có những người cả đời chăm chỉ, sống tử tế nhưng khó khăn dường như cứ đeo bám họ mãi? Tại sao có người vừa bước vào đời đã gặp quý nhân, được nhiều người yêu thương và giúp đỡ, trong khi có người đi đến đâu cũng cảm thấy bị lạnh nhạt, xa cách?
Có phải tất cả đã được an bài? Có phải có người sinh ra để hưởng hạnh phúc, còn có người sinh ra để chịu khổ?
Theo lời Phật dạy, cuộc đời không phải là một định mệnh cố định. Mọi sự đều do nhiều nhân duyên hội tụ mà thành. Nghiệp là một phần trong những nhân duyên ấy, nhưng nghiệp không có nghĩa là số phận bất di bất dịch. Điều quan trọng là chúng ta đang gieo những hạt giống gì trong từng giây phút của đời sống hiện tại.
Có một câu chuyện thiền kể rằng:
Một người đệ tử hỏi vị thiền sư:
“Thưa thầy, tại sao cùng sống dưới một bầu trời mà cuộc đời mỗi người lại khác nhau?”
Thiền sư không trả lời ngay. Ông đặt hai hạt giống vào tay người đệ tử rồi hỏi:
“Nếu con gieo hạt ớt, con có mong nó mọc lên hoa sen không?”
Người đệ tử im lặng.
Thiền sư nói:
“Con người cũng vậy. Những gì chúng ta đang nhận hôm nay có thể là kết quả của nhiều nhân duyên và những hạt giống đã được gieo từ trước. Nhưng ngay trong giây phút này, con vẫn đang gieo những hạt giống mới cho ngày mai.”
Nhiều người nghĩ rằng nghiệp là một điều gì đó huyền bí, đáng sợ và nằm ngoài khả năng của con người. Thật ra, trong cách hiểu của Phật giáo, nghiệp gắn liền với ý hướng và những hành động có chủ ý. Nghiệp được tạo nên qua thân, khẩu và ý: những gì chúng ta làm, những gì chúng ta nói và những gì chúng ta nuôi dưỡng trong tâm.
Một cơn giận, nếu được nuôi dưỡng nhiều lần, sẽ trở thành thói quen. Một lời nói cay nghiệt có thể khiến người khác đau lòng trong nhiều năm. Một sự ganh ghét, nếu không được nhận diện, sẽ khiến chính người mang nó mất đi sự bình an. Ngược lại, một tâm niệm thiện lành, một lời nói chân thành, một hành động biết giúp đỡ người khác cũng đang gieo những hạt giống tốt.
Vì vậy, nghiệp không chỉ nằm ở những việc lớn lao. Nó có thể bắt đầu từ một ý nghĩ rất nhỏ, một ánh mắt khinh thường, một lời nói làm người khác tổn thương, hay một thái độ cố tình làm người khác đau lòng. Nhưng cũng chính từ những điều nhỏ bé ấy mà thiện nghiệp được hình thành: một lời động viên, một lần biết nhường nhịn, một sự tha thứ, một hành động giúp người mà không mong cầu báo đáp.
Trong Kinh Pháp Cú có dạy:
“Ý dẫn đầu các pháp,
Ý làm chủ, ý tạo.”
Khi tâm ô nhiễm, nói năng hay hành động thì khổ đau sẽ đi theo sau. Khi tâm thanh tịnh và thiện lành, an vui cũng có cơ hội được nuôi lớn.
Bởi vậy, muốn tránh tạo thêm nghiệp xấu, trước hết chúng ta cần quay về quan sát chính tâm mình.
Có người thường than rằng cuộc đời đối xử với mình không công bằng, nhưng lại không nhận ra rằng trong quá khứ mình đã từng dùng lời nói để làm tổn thương người khác. Có người luôn trách người khác vô tình, nhưng lại chưa từng nhìn lại sự lạnh lùng của chính mình. Có người mang một chuyện cũ trong lòng suốt nhiều năm, ngày ngày nhớ lại, giận dữ và oán trách, rồi tự hỏi tại sao mình không thể sống bình an.
Khi ấy, điều làm chúng ta khổ không chỉ là chuyện đã xảy ra, mà còn là cách tâm mình tiếp tục nắm giữ chuyện ấy.
Tha thứ không có nghĩa là nói rằng điều sai trái chưa từng xảy ra. Buông bỏ cũng không có nghĩa là để người khác tiếp tục làm tổn thương mình. Buông bỏ là không để sân hận tiếp tục thiêu đốt chính mình.
Có những chuyện hôm nay khiến ta đau khổ tưởng như không thể vượt qua. Nhưng vài năm sau nhìn lại, có khi ta nhận ra đó chỉ là một đoạn đường đã đi qua. Đời người vốn vô thường. Danh lợi, tiền bạc, hơn thua rồi cũng có lúc phải buông xuống. Điều đáng để chúng ta quan tâm hơn là mỗi ngày mình đang nuôi lớn điều gì trong tâm trí và đang gieo những hạt giống nào cho tương lai.
Chúng ta không nên dùng chữ “nghiệp” để phán xét người khác.
Thấy một người đang nghèo khó, đừng vội nói: “Đó là nghiệp của họ.”
Thấy một người đang bệnh khổ, đừng vội cho rằng họ đang “trả nghiệp”.
Chúng ta không thể biết hết những nhân duyên sâu xa của một đời người. Hơn nữa, nếu lấy chữ “nghiệp” để trách móc hay kết luận về người khác, chính sự thiếu từ bi ấy lại có thể trở thành một nhân xấu trong tâm mình.
Hiểu về nghiệp đúng đắn không phải để sợ hãi, mà để sống có trách nhiệm hơn với từng ý nghĩ, lời nói và hành động của chính mình.
Nếu hôm nay đang có sân giận, hãy nhận biết nó thay vì lập tức nói những lời làm tổn thương người khác.
Nếu đang ganh ghét, hãy nhìn thẳng vào tâm mình thay vì tìm cách hạ bệ người khác.
Nếu đang thất vọng vì người khác không đáp lại điều mình mong muốn, hãy học cách buông bớt sự chấp trước.
Nếu đã từng làm ai đó tổn thương, hãy thành thật nhận lỗi và cố gắng sửa đổi.
Nếu đang có điều tốt đẹp trong lòng, hãy biến điều đó thành hành động.
Bởi vì chuyển hóa nghiệp không bắt đầu từ điều gì xa xôi. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc hiện tại, từ cách chúng ta lựa chọn một ý nghĩ, một lời nói và một hành động.
Đừng quá bận tâm hỏi:
“Tại sao cuộc đời lại đối xử với tôi như thế?”
Hãy thử hỏi:
“Ngay trong giây phút này, tôi đang gieo hạt giống gì?”
Nếu gieo sân hận, ta đang nuôi lớn sân hận.
Nếu gieo ganh ghét, ta đang làm tâm mình thêm nặng nề.
Nếu gieo lòng biết ơn, ta đang nuôi dưỡng sự bình an.
Nếu gieo lòng từ bi, ta đang làm cho thế giới quanh mình trở nên mềm mại hơn.
Không ai có thể quay lại để thay đổi những gì đã gieo trồng trong quá khứ. Nhưng mỗi người đều có thể lựa chọn hạt giống mình gieo từ hôm nay.
Vì vậy, thay vì than trách số phận, hãy học cách nhìn lại chính mình.
Thay vì hơn thua, hãy biết nhường nhịn khi có thể.
Thay vì oán giận, hãy học cách buông bỏ.
Thay vì làm tổn thương người khác bằng lời nói, hãy nói những điều chân thật và có lòng từ.
Thay vì chỉ cầu mong một tương lai tốt đẹp, hãy bắt đầu tạo những nhân lành ngay trong hiện tại.
Cuộc đời được tạo nên từ rất nhiều khoảnh khắc nhỏ. Và chính những lựa chọn nhỏ mỗi ngày đang góp phần tạo nên con người của chúng ta.
Hãy cẩn thận với một ý nghĩ.
Hãy giữ gìn lời nói.
Hãy tỉnh thức trước một hành động.
Một hạt giống tuy rất nhỏ, nhưng khi đủ duyên, nó có thể trở thành cả một khu vườn.
Và nếu không muốn tạo thêm nghiệp xấu cho hiện tại cũng như tương lai, hãy bắt đầu từ điều đơn giản nhất:
Sống tỉnh thức hơn một chút, nói lời lành hơn một chút, bớt sân giận hơn một chút, biết ơn nhiều hơn một chút và thương người nhiều hơn một chút.
Mỗi ngày gieo một hạt giống thiện lành.
Đến một ngày, chính chúng ta sẽ được sống dưới bóng mát của những hạt giống ấy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét