Trong cuộc đời, có những mất mát khiến con người cảm thấy trống vắng đến mức không thể chấp nhận được sự thật. Chính từ sự không chấp nhận ấy, tâm bất mãn sinh khởi và trở thành nguồn gốc của khổ đau.
Sau khi hai vị đại đệ tử của Đức Phật là Tôn giả Xá Lợi Phất và Tôn giả Mục Kiền Liên lần lượt viên tịch trong một thời gian ngắn, Tăng đoàn và hàng cư sĩ đã trải qua một giai đoạn vô cùng đặc biệt. Hai vị không chỉ là những bậc trí tuệ và thần thông bậc nhất, mà còn là những người gánh vác nhiều Phật sự quan trọng, kết nối Tăng đoàn và dìu dắt vô số người trên con đường tu tập. Sự ra đi của hai ngài đã để lại một khoảng trống rất lớn.
Đối với nhiều vị tỳ-kheo và cư sĩ, cảm giác hụt hẫng ấy dễ dẫn đến tâm bất mãn. Họ tiếc nuối vì không còn được nương tựa vào những bậc thầy lớn, mong muốn mọi việc vẫn như trước và khó chấp nhận sự thay đổi. Chính sự bám víu vào những gì đã mất khiến tâm trở nên phiền muộn. Đức Phật nhìn thấy rõ tâm trạng ấy và nhắc nhở rằng tất cả các pháp hữu vi đều vô thường: có sinh thì có diệt, có hợp thì có tan. Không một con người nào, dù vĩ đại đến đâu, có thể tồn tại mãi mãi.
Đức Phật không bảo các đệ tử phải quên đi nỗi tiếc thương, mà dạy họ nhìn thẳng vào bản chất của cuộc đời. Mọi sự gặp gỡ đều do nhân duyên, và khi nhân duyên thay đổi thì chia ly là điều tất yếu. Thầy trò, cha mẹ, vợ chồng, con cái hay bạn bè đều là những mối duyên quý báu trong một giai đoạn của dòng luân hồi. Vì duyên mà đến, cũng vì duyên mà đi. Hiểu được điều đó, con người sẽ biết trân trọng khi còn có nhau, nhưng không chìm đắm trong đau khổ khi phải chia xa.
Trong Kinh Viên Giác, Đức Phật dạy rằng con người, vì vô minh, nên sinh ra hai sự chấp trước: chấp ngã và chấp pháp. Chính hai sự chấp trước này là nguyên nhân của phiền não và khổ đau. Khi ta cố giữ mọi thứ theo ý mình, không chấp nhận sự thay đổi của cuộc đời, tâm bất mãn sẽ xuất hiện. Bất mãn không phải vì hoàn cảnh, mà vì tâm ta chống lại thực tại.
Khổ đau của con người có hai mặt: vật chất và tinh thần. Khổ về vật chất như nghèo khó, bệnh tật hay thiếu thốn đôi khi còn có thể khắc phục bằng thời gian và nỗ lực. Nhưng khổ về tinh thần lại bắt nguồn từ sự cố chấp, từ những kỳ vọng không được đáp ứng và sự tiếc nuối về những điều đã không còn. Vì vậy, nỗi khổ ấy thường kéo dài hơn rất nhiều.
Nhìn lại cuộc đời, chúng ta đã dành bao nhiêu thời gian để sống trong an lạc? Tuổi trẻ qua đi rất nhanh, rồi đến những lo toan cơm áo, tình cảm, ghen tuông, thành bại và mất mát. Chúng ta cứ mãi chạy theo những điều mình chưa có mà quên trân trọng những gì đang hiện hữu. Chính vì thế, tâm luôn thiếu thốn, luôn bất mãn, dù cuộc sống có đủ đầy đến đâu.
Người thiện là người biết chuyển hóa chính mình nên có thể mang lại sự bình an cho người khác. Người còn nhiều tham ái và chấp trước thì tự làm khổ mình, đồng thời cũng dễ gieo khổ đau cho những người xung quanh. Bài học từ sự ra đi của hai vị đại đệ tử không phải là để nuôi dưỡng nỗi tiếc thương, mà để nhắc mỗi người sống trọn vẹn trong hiện tại, tinh tấn tu tập khi còn đủ nhân duyên và không bám víu vào bất kỳ điều gì.
Hạnh phúc không nằm ở việc giữ được mọi thứ theo ý mình, mà nằm ở khả năng buông bỏ sự cố chấp. Buông bỏ được bao nhiêu thì an lạc bấy nhiêu. Khi hiểu sâu sắc quy luật vô thường và duyên khởi, chúng ta sẽ không còn để tâm cho bất mãn chi phối. Lúc ấy, mất mát vẫn có thể xảy ra, nhưng khổ đau sẽ không còn nhấn chìm cuộc đời mình.
Điều này cũng là bài học cho mỗi người trong chúng ta. Trong cuộc sống, ai rồi cũng phải đối diện với sự chia ly: người thân, bạn bè, sức khỏe, tuổi trẻ hay tài sản đều không tồn tại mãi mãi. Nếu xem chúng là của mình và phải thuộc về mình mãi mãi, khi mất đi, tâm sẽ sinh ra bất mãn và đau khổ. Nhưng nếu hiểu rằng tất cả chỉ là những duyên tạm hội tụ, ta sẽ biết trân trọng khi còn đủ duyên và bình thản khi nhân duyên tan rã.
Theo giáo lý Nguyên thủy, nguồn gốc của khổ là tham ái và chấp thủ. Bất mãn chỉ là một biểu hiện của sự chấp thủ ấy. Vì vậy, con đường chấm dứt khổ đau không phải là làm cho cuộc đời không còn mất mát, mà là chuyển hóa cái tâm luôn muốn giữ mọi thứ theo ý mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét