1. Kinh Chuyển Pháp Luân nói về điều gì?
Kinh Chuyển Pháp Luân là bài pháp đầu tiên Đức Phật thuyết giảng sau khi Ngài giác ngộ. Trong bài kinh này, Đức Phật trình bày một cách cô đọng con đường tu tập để con người nhận ra nguyên nhân của khổ đau và tìm được con đường chấm dứt khổ đau.
Nội dung cốt lõi của bài kinh là Tứ Thánh Đế, gồm bốn sự thật:
Khổ đế – Sự thật về khổ.
Tập đế – Sự thật về nguyên nhân của khổ đau.
Diệt đế – Sự thật về sự chấm dứt khổ đau.
Đạo đế – Sự thật về con đường dẫn đến chấm dứt khổ.
Đối với người mới tu học, có thể hiểu rất đơn giản:
Thấy khổ → tìm nguyên nhân của khổ → biết rằng khổ có thể chấm dứt → học và thực hành con đường chấm dứt khổ.
Đây chính là tinh thần căn bản của Kinh Chuyển Pháp Luân.
2. Vì sao gọi là “Thánh Đế”?
Trên đời có rất nhiều sự thật. Nhưng Đức Phật đặc biệt chỉ ra bốn sự thật này vì chúng liên quan trực tiếp đến vấn đề quan trọng nhất của đời sống con người: vì sao chúng ta khổ và làm thế nào để thoát khỏi khổ.
Gọi là Thánh Đế không có nghĩa đây là những điều xa vời dành riêng cho các bậc thánh.
Có thể hiểu đơn giản rằng đây là những sự thật mà khi một người thấy rõ, hiểu đúng và thực hành đúng, người ấy có thể chuyển hóa từ một đời sống bị vô minh, tham ái và khổ đau chi phối sang một đời sống tự do và tỉnh thức hơn.
Vì vậy, Tứ Thánh Đế không chỉ là giáo lý để chúng ta học thuộc. Quan trọng hơn, đó là những điều cần được quan sát và thực nghiệm ngay trong đời sống của chính mình.
3. Khổ đế – Nhận ra sự thật về khổ
Điều đầu tiên Đức Phật dạy là khổ.
Đức Phật nói đến sinh, già, bệnh, chết; thương mà phải xa, ghét mà phải gặp; mong muốn mà không được; và nói rộng ra là năm uẩn bị chấp thủ là khổ.
Nghe chữ “khổ”, nhiều người nghĩ rằng đạo Phật chỉ nhìn cuộc đời bằng màu sắc bi quan. Nhưng không phải vậy.
Đức Phật không nói rằng cuộc đời chỉ toàn đau khổ. Trong cuộc sống vẫn có niềm vui, tình thương, thành công và những giây phút hạnh phúc.
Điều Đức Phật muốn chúng ta nhìn thấy là:
Những gì chúng ta đang nắm giữ đều thay đổi, và vì chúng ta muốn những thay đổi ấy phải ở lại theo ý mình nên chúng ta khổ.
Có thể hiểu khổ theo ba cách:
Khổ khổ
Đây là những điều trực tiếp khiến chúng ta khó chịu hoặc đau đớn.
Ví dụ:
bệnh tật;
đau nhức;
đói khát;
buồn phiền;
giận dữ;
ghen ghét;
sợ hãi;
thất vọng;
mất mát.
Đây là loại khổ mà chúng ta dễ nhận ra nhất.
Hoại khổ
Hoại khổ là sự khổ do những điều dễ chịu bị thay đổi hoặc mất đi.
Một người đang khỏe mạnh nhưng rồi lại bị bệnh.
Một mối quan hệ đang tốt đẹp nhưng rồi lại thay đổi.
Một công việc đang thuận lợi nhưng rồi lại mất đi.
Một niềm vui đang có nhưng rồi cũng qua.
Khi điều mình yêu thích biến mất, chúng ta đau khổ.
Điều này cho thấy ngay cả những điều đem lại hạnh phúc cũng không thể giữ mãi.
Hành khổ
Hành khổ sâu hơn một chút.
Các sự vật và trạng thái trong đời đều do nhiều điều kiện tạo thành, vì vậy chúng luôn thay đổi và không thể đứng yên mãi.
Thân thể thay đổi. Cảm xúc thay đổi. Suy nghĩ thay đổi. Các mối quan hệ thay đổi. Hoàn cảnh sống cũng thay đổi. Chúng ta không hoàn toàn làm chủ được những điều kiện ấy. Vì vậy, ngay cả khi hiện tại không có một nỗi đau rõ ràng, đời sống vẫn đầy bất ổn và không chắc chắn.
4. Có thể hiểu khổ đơn giản hơn như thế nào?
Nếu nói thật gần gũi với người mới tu học, có thể tạm hiểu khổ theo hai phương diện:
Khổ về cảm giác
Đó là những cảm giác khó chịu mà chúng ta trực tiếp nhận biết:
Buồn, giận, ghen, sợ, lo lắng, thất vọng, đau nhức, mệt mỏi, nóng lạnh, bệnh tật...
Khổ về bản chất
Đây là cái khổ sâu hơn.
Một điều, dù hôm nay đang tốt đẹp nhưng nếu nó vô thường, không bền chắc và tùy thuộc vào nhiều điều kiện, thì chúng ta không thể hoàn toàn nắm giữ nó theo ý mình.
Có tiền thì có cái khổ của người có tiền.
Không có tiền thì có cái khổ của người không có tiền.
Có danh tiếng, có cái khổ của danh tiếng.
Không có danh tiếng cũng có cái khổ là không được công nhận.
Có gia đình có những nỗi lo riêng.
Sống một mình lại có những nỗi cô đơn khác.
Mỗi người có một hoàn cảnh và một kiểu khổ khác nhau, nhưng nhìn sâu hơn, những nỗi khổ ấy đều liên quan đến sự vô thường, bất toàn và sự bám chấp của chúng ta vào những điều luôn thay đổi.
5. Vì sao mỗi người khổ theo một cách khác nhau?
Không phải ai cũng khổ như nhau.
Có người khổ vì tiền bạc.
Có người khổ vì tình cảm.
Có người khổ vì bệnh tật.
Có người có đầy đủ vật chất nhưng tâm vẫn bất an.
Có người sống đơn giản nhưng lại có được sự bình an.
Mỗi người chịu ảnh hưởng bởi nhiều điều kiện khác nhau. Có thể nhìn đơn giản qua ba yếu tố:
Nghiep và hoàn cảnh đã tạo nên, khuynh hướng tâm lý của mỗi người, và môi trường sống hiện tại. Vì những điều kiện khác nhau nên mỗi người có một kiểu khổ khác nhau và cũng có cách đối phó với khổ khác nhau. Ví dụ, khi đói, một người có điều kiện có thể vào nhà hàng ăn một bữa ngon. Một người khó khăn hơn có thể chỉ có một gói mì để ăn.
Cơn đói có thể giống nhau, nhưng hoàn cảnh và cách đối phó lại khác nhau.
Điều này cũng đúng trên con đường tu học.
Có người đến chùa vì cảm thấy cô đơn, muốn tìm một cộng đồng để nương tựa.
Có người đến chùa để cầu bình an, làm phước, cúng dường.
Có người muốn tìm hiểu giáo lý.
Và có người đi sâu hơn, thật sự muốn tìm hiểu bản chất của khổ đau và con đường giải thoát.
Không có nghĩa người này tốt hơn người kia. Chỉ là mỗi người đang nhìn thấy vấn đề của đời mình ở một mức độ khác nhau.
Muốn tìm được cách chuyển hóa, trước hết chúng ta cần biết mình đang thật sự khổ ở đâu.
6. Tập đế – Vì sao chúng ta khổ?
Sau khi chỉ ra “có khổ”, Đức Phật không dừng lại ở đó.
Ngài tiếp tục chỉ ra nguyên nhân của khổ.
Đó là Tập đế.
Nói đơn giản, khổ không phải tự nhiên xuất hiện. Nó có nguyên nhân và điều kiện.
Một trong những nguyên nhân quan trọng nhất là ái, tức là sự ham muốn, bám víu và chấp thủ.
Chúng ta muốn mọi việc phải xảy ra theo ý mình:
Muốn người khác phải yêu thương mình.
Muốn người khác phải công nhận mình.
Muốn tiền bạc phải luôn đầy đủ.
Muốn sức khỏe phải luôn tốt.
Muốn những người mình thương không bao giờ thay đổi.
Muốn những điều mình thích phải tồn tại mãi.
Nhưng cuộc đời lại luôn thay đổi.
Khi thực tế không giống như điều mình muốn, tâm sinh ra thất vọng, tức giận, sợ hãi và đau khổ.
Vì vậy, vấn đề không chỉ nằm ở những gì xảy ra bên ngoài, mà còn nằm ở cách tâm chúng ta bám vào những gì xảy ra.
7. Diệt đế – Khổ có thể chấm dứt
Nếu chỉ nói rằng “đời là khổ” thì giáo pháp sẽ trở nên bi quan.
Nhưng Đức Phật không dừng lại ở việc chỉ ra khổ.
Ngài chỉ ra rằng:
Khổ có thể được chấm dứt.
Đó là Diệt đế.
Khi tham ái, chấp thủ và vô minh được thấy rõ và dần dần được buông bỏ, tâm không còn bị chúng chi phối như trước.
Khi không còn bám chặt vào cái “tôi”, cái “của tôi”, cái “phải theo ý tôi”, thì những biến đổi của cuộc sống không còn tạo ra mức độ đau khổ như trước.
Đây không phải là trốn khỏi cuộc đời.
Cũng không phải là làm cho cuộc đời không còn biến động.
Mà là thay đổi cách chúng ta nhìn nhận và phản ứng trước những biến động ấy.
8. Đạo đế – Làm thế nào để hết khổ?
Biết khổ, biết nguyên nhân của khổ và biết khổ có thể chấm dứt vẫn chưa đủ.
Chúng ta cần biết con đường thực hành.
Đó là Đạo đế, tức con đường dẫn đến sự chấm dứt khổ đau.
Con đường Đức Phật chỉ dạy là Bát Chánh Đạo:
Chánh kiến
Chánh tư duy
Chánh ngữ
Chánh nghiệp
Chánh mạng
Chánh tinh tấn
Chánh niệm
Chánh định
Nói đơn giản, đây là quá trình thấy đúng, nghĩ đúng, nói đúng, làm đúng, sống đúng và rèn luyện tâm trí đúng. Tu tập vì thế không chỉ là đi chùa, tụng kinh hay nghe pháp. Những việc ấy có thể hỗ trợ chúng ta, nhưng cốt lõi của tu tập là chuyển hóa chính thân, khẩu và tâm của mình trong đời sống hằng ngày.
9. Chánh kiến – bắt đầu bằng cách nhìn đúng
Trong Bát Chánh Đạo, chánh kiến đặc biệt quan trọng.
Hiểu đơn giản, chánh kiến là nhìn sự vật đúng như nó đang là, thay vì chỉ nhìn qua mong muốn và thành kiến của mình.
Đức Phật dạy chúng ta thấy các pháp theo nguyên lý duyên khởi, vô thường và vô ngã.
Vô thường
Mọi thứ đều thay đổi.
Thân thể thay đổi.
Cảm xúc thay đổi.
Suy nghĩ thay đổi.
Hoàn cảnh thay đổi.
Không có gì trong thế giới này đứng yên mãi.
Duyên khởi
Mọi sự vật và hiện tượng đều nương vào nhiều nguyên nhân và điều kiện mà sinh khởi.
Không có sự vật nào tồn tại hoàn toàn độc lập.
Ví dụ, một con người hiện tại chịu ảnh hưởng của rất nhiều điều kiện: gia đình, xã hội, giáo dục, môi trường, thân thể, kinh nghiệm, thói quen và những lựa chọn trong cuộc sống.
Thấy được duyên khởi giúp chúng ta bớt nhìn mọi việc một cách đơn giản rằng “tất cả là lỗi của người này” hoặc “tất cả đều do tôi”.
Vô ngã
Vô ngã không có nghĩa là “tôi không tồn tại”.
Nói đơn giản hơn, đó là thấy rằng cái mà chúng ta gọi là “tôi” không phải một thực thể cố định, bất biến và hoàn toàn độc lập.
Thân này thay đổi.
Cảm xúc thay đổi.
Suy nghĩ thay đổi.
Nhận thức thay đổi.
Vì vậy, nếu chúng ta chấp chặt vào một cái “tôi” cố định, chúng ta rất dễ sinh ra tham, sân, sợ hãi và khổ đau.
10. Tứ Thánh Đế có thể áp dụng ngay trong đời sống
Tứ Thánh Đế không phải là bốn khái niệm chỉ để học thuộc. Chúng ta có thể dùng nó để nhìn ngay vào một vấn đề đang xảy ra với mình.
Ví dụ, một người bị người khác nói xấu.
Khổ đế:
Tôi đang buồn, tức giận và tổn thương.
Tập đế:
Tại sao tôi khổ? Vì tôi muốn người khác phải công nhận mình, không muốn bị đánh giá và đang bám chặt vào hình ảnh của mình.
Diệt đế:
Nếu tôi nhìn rõ sự bám chấp ấy và buông dần nó, tâm tôi có thể nhẹ hơn. Tôi không nhất thiết phải để lời nói của người khác quyết định trạng thái tâm trí của mình.
Đạo đế:
Tôi học cách quan sát cảm xúc, giữ chánh niệm, không nói lời trả đũa, suy xét vấn đề bằng chánh kiến và hành xử phù hợp.
Như vậy, Tứ Thánh Đế trở thành một phương pháp sống.
11. Kết luận
Nếu phải nói Kinh Chuyển Pháp Luân bằng những lời thật đơn giản, chúng ta có thể tóm lại như sau:
Đức Phật dạy chúng ta trước hết phải nhìn thấy khổ.
Sau đó tìm hiểu vì sao mình khổ.
Khi thấy rõ nguyên nhân, chúng ta biết rằng khổ có thể chấm dứt.
Và để chấm dứt khổ, chúng ta cần thực hành con đường đúng đắn.
Đó chính là Khổ – Tập – Diệt – Đạo.
Tu học không chỉ để biết thêm nhiều kiến thức Phật pháp.
Điều quan trọng hơn là mỗi ngày chúng ta nhìn lại chính mình:
Tôi đang khổ ở đâu?
Điều gì đang khiến tôi khổ?
Tôi đang bám víu vào điều gì?
Tôi có thể nhìn vào vấn đề này theo hướng khác không?
Tôi có thể buông xuống một chút không?
Khi bắt đầu nhìn nhận được như vậy, Kinh Chuyển Pháp Luân không còn là một bài kinh xa xưa để chúng ta học thuộc, mà trở thành một lời chỉ dẫn rất thực tế cho đời sống hiện tại. Và con đường tu tập bắt đầu ngay từ đó: thấy rõ khổ, hiểu nguyên nhân của khổ, học cách buông bỏ và từng bước sống bằng sự tỉnh thức, hiểu biết và tự do.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét