Khi cảm thấy chán đời, bạn nên làm gì?
Có những ngày chúng ta thức dậy mà chẳng muốn làm gì cả. Không hẳn vì đã xảy ra một chuyện quá lớn, cũng không nhất thiết vì cuộc sống đang gặp một biến cố nghiêm trọng, nhưng trong lòng bỗng nhiên cảm thấy buồn bã, trống rỗng và mệt mỏi. Chúng ta chỉ muốn nằm yên một chỗ, không muốn nói chuyện với ai, ăn uống cũng không ngon, ngủ cũng không yên. Điều đáng nói là ngay cả những người vốn lạc quan, yêu đời cũng không thể tránh khỏi những lúc như vậy. Buồn chán là một phần rất bình thường của cuộc sống con người. Điều quan trọng không phải là làm sao để chúng ta không bao giờ buồn, mà là học cách nhận biết, chăm sóc và bước ra khỏi những ngày u ám ấy.
Vậy khi cảm giác chán đời đến, chúng ta nên làm gì?
1. Trước hết, hãy chăm sóc cơ thể
Tâm và thân có mối liên hệ rất chặt chẽ. Khi cơ thể mệt mỏi, thiếu ngủ hoặc ăn uống không điều độ, tinh thần cũng dễ trở nên tiêu cực hơn. Vì vậy, trong những ngày tâm trạng xuống dốc, đừng bỏ bê bản thân. Hãy cố gắng ăn những bữa ăn đầy đủ chất dinh dưỡng, uống đủ nước, ăn thêm rau xanh và trái cây, đồng thời duy trì một giấc ngủ tương đối ổn định. Một chế độ ăn uống lành mạnh có thể hỗ trợ sức khỏe thể chất và tinh thần, nhưng không nên xem vitamin, thực phẩm bổ sung hay các loại gummy như một phương pháp chữa trị trực tiếp cho nỗi buồn.
2. Hãy đứng dậy và vận động
Một trong những điều đơn giản nhất nhưng thường bị bỏ quên khi chúng ta buồn là vận động cơ thể. Khi buồn chán, chúng ta thường nằm yên. Nhưng càng nằm lâu, cơ thể càng trì trệ, tinh thần càng nặng nề và chúng ta lại càng không muốn làm gì. Vì vậy, hãy thử đứng dậy.
Không nhất thiết phải chạy vài cây số hay tập luyện quá sức. Chỉ cần đi bộ nhanh, đạp xe, bơi, làm vài động tác thể dục hoặc dọn dẹp nhà cửa cũng có thể giúp cơ thể thay đổi trạng thái. Nếu sức khỏe cho phép, bạn có thể vận động mạnh hơn một chút để cơ thể thật sự được giải phóng năng lượng. Sau đó tắm rửa sạch sẽ, mặc một bộ quần áo thoải mái và nghỉ ngơi. Đôi khi, sau một giấc ngủ ngon, chúng ta thức dậy và nhận ra rằng vấn đề vẫn còn đó, nhưng tâm trí của chúng ta đã khác. Khi đầu óc bớt căng thẳng, chúng ta có thể nhìn nhận một vấn đề rõ ràng hơn và tìm ra cách giải quyết mà ngày hôm trước không nghĩ tới.
3. Hãy để âm nhạc bước vào tâm hồn
Âm nhạc có một sức mạnh rất đặc biệt đối với cảm xúc của con người. Khi tâm trạng buồn, hãy chọn những bản nhạc bạn yêu thích. Nếu muốn thư giãn hoặc dễ ngủ, hãy nghe những giai điệu nhẹ nhàng, du dương. Nếu muốn lấy lại năng lượng, hãy chọn những bản nhạc vui vẻ, sôi động.Bạn có thể đeo tai nghe, đi bộ và để âm nhạc đưa mình ra khỏi những suy nghĩ đang quanh quẩn trong đầu. Nếu có thời gian, hãy rủ một vài người bạn đi hát karaoke. Còn nếu không, cứ hát một mình ở nhà, thậm chí hát trong phòng tắm cũng được.
Hát đôi khi giống như một cách “khóc” hoặc “thét” có nghệ thuật. Những điều nghẹn lại trong lòng có thể được giải phóng qua một bài hát. Sau khi hát xong, có khi chính chúng ta lại bật cười vì nhận ra mình vừa trải qua một khoảng thời gian quá nghiêm trọng hóa nỗi buồn của mình.
4. Hãy tìm một người có thể lắng nghe
Có những nỗi buồn không cần lời khuyên. Chúng chỉ cần một người chịu ngồi bên cạnh và lắng nghe. Nếu bạn có một người bạn thật sự tin tưởng, hãy thử nói với họ rằng hôm nay bạn đang cảm thấy không ổn. Không cần phải kể tất cả mọi chuyện nếu bạn chưa sẵn sàng. Chỉ cần được nói ra những điều đang đè nặng trong lòng cũng đã là một sự giải tỏa.
Và nếu muốn khóc, hãy cứ khóc. Khóc không phải là yếu đuối. Đàn ông hay đàn bà đều có quyền khóc. Có những lúc nước mắt chính là cách tự nhiên nhất để cơ thể giải tỏa những cảm xúc mà lời nói không thể diễn tả. Sau khi khóc xong, chúng ta thường cảm thấy nhẹ lòng hơn. Và đôi khi, điều kỳ lạ nhất là sau những giọt nước mắt ấy, chúng ta lại có thể mỉm cười với chính mình.
5. Nếu theo Phật giáo, hãy thử nhìn thẳng vào nỗi buồn
Đối với người thực hành Phật pháp, một cách rất quan trọng để đối diện với buồn khổ là không chạy trốn cảm xúc của mình. Khi buồn, thay vì lập tức tìm cách xua đuổi nỗi buồn, hãy bình tĩnh nhìn nó và tự hỏi:
“Tại sao tôi đang buồn?”
Điều gì đã khiến tôi đau khổ?
Tôi đang buồn vì sự việc thật sự đang xảy ra, hay vì những suy nghĩ và phán đoán của chính mình?
Tôi đang đau khổ vì những gì đã xảy ra, hay vì tôi muốn mọi chuyện diễn ra theo ý mình?
Hãy quan sát thật kỹ. Có khi chúng ta phát hiện ra rằng điều làm mình đau khổ không hoàn toàn là sự việc, mà chính là cách mình suy nghĩ về sự việc ấy. Phật giáo dạy chúng ta nhìn sự vật như nó đang là, thay vì liên tục thêm vào đó những phán đoán, tưởng tượng và những câu chuyện của riêng mình.
6. Hãy tự hỏi: “Tôi có thật sự có lý do để buồn không?”
Đôi khi chúng ta buồn vì một sự việc có thật. Nhưng cũng có những lúc chúng ta buồn vì một điều mình suy diễn, một lời nói mình hiểu sai, một sự việc chưa xảy ra hoặc một kỳ vọng không được đáp ứng. Đừng vội tin tất cả những gì tâm trí nói với mình khi đang ở trong trạng thái tiêu cực. Hãy dành cho bản thân một chút thời gian. Khi tâm đã bình tĩnh hơn, hãy nhìn lại sự việc một lần nữa. Có thể chúng ta sẽ nhận ra rằng chuyện tưởng như rất lớn hôm qua, hôm nay đã không còn đáng sợ như vậy.
Khi buồn, chúng ta không nhất thiết phải làm điều gì lớn lao để thay đổi cuộc đời. Đôi khi chỉ cần tắm nước ấm, thay bộ quần áo sạch, đi bộ một vòng, chăm sóc bản thân, đi massage hoặc ngồi uống một tách trà cũng đủ để cảm thấy mình đang dần trở lại với cuộc sống. Hãy cho phép bản thân được chiều chuộng, không phải để chạy trốn nỗi buồn, mà để nhắc mình rằng: “Tôi vẫn quan trọng. Tôi vẫn xứng đáng được yêu thương và chăm sóc, kể cả trong những ngày tôi không vui.”
Đừng quên rằng buồn chán là một phần tự nhiên của cuộc sống. Không ai có thể tránh khỏi nghịch cảnh: có ngày thành công, cũng có ngày thất bại; có lúc được yêu thương, cũng có lúc bị tổn thương. Có những buổi sáng thức dậy với niềm vui, nhưng cũng có những đêm nằm xuống với trái tim nặng trĩu. Đó là điều bình thường. Vì vậy, khi nỗi buồn tìm đến, chúng ta không cần hoảng sợ hay tự trách mình. Hãy bình tĩnh đón nhận nó. Khi tâm đã lắng xuống, hãy nhìn lại mọi chuyện bằng một đôi mắt bình tĩnh hơn. Nếu nỗi buồn kéo dài, trở nên quá nặng nề hoặc khiến chúng ta không còn muốn sống, đừng âm thầm chịu đựng một mình. Hãy tìm đến người thân, bác sĩ hoặc chuyên gia sức khỏe tâm thần để được hỗ trợ.
Cuộc đời vốn vô thường: buồn rồi sẽ vui, mệt rồi sẽ khỏe, đêm rồi sẽ sáng. Chúng ta không cần phải chiến thắng cả cuộc đời chỉ trong một ngày. Đôi khi, mạnh mẽ đơn giản là kiên nhẫn sống thêm một ngày, chăm sóc bản thân thêm một chút và tin rằng ngày mai có thể sẽ khác so với hôm nay. Mọi cơn buồn rồi cũng sẽ qua, và điều quan trọng nhất là học cách ở lại với chính mình cho đến khi nó qua đi. Đôi khi, mạnh mẽ chỉ đơn giản là kiên nhẫn sống thêm một ngày, chăm sóc bản thân thêm một chút và tin rằng ngày mai sẽ khác so với hôm nay.
Và điều chúng ta cần làm là học cách ở lại với chính mình cho đến khi cơn buồn đi qua.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét