Phần lớn chúng ta đã đi qua một quãng đời khá dài mà đôi khi vẫn quá lệ thuộc vào ánh mắt và suy nghĩ của người khác. Vì muốn được yêu thương, được công nhận và được đánh giá là một người tốt, chúng ta cố gắng trở thành hình ảnh mà chúng ta nghĩ rằng người khác mong muốn. Có khi ta nói những điều không thật sự muốn nói, làm những điều không thật sự muốn làm, chỉ vì sợ người khác không hài lòng với mình. Nhưng sống như thế trong một thời gian dài sẽ khiến chúng ta mệt mỏi. Bởi vì mỗi người đều có những mong muốn và đòi hỏi khác nhau. Khi bạn quá dễ dãi hoặc quá sợ ánh mắt của người đời, người khác có thể tiếp tục yêu cầu bạn phải thay đổi theo ý họ. Hôm nay họ muốn bạn như thế này, ngày mai họ lại muốn bạn như một cách khác. Nếu cứ chạy theo những mong đợi ấy, đến một lúc nào đó, bạn sẽ không còn biết đâu là con người thật của chính mình.
Vậy điều gì thật sự khiến chúng ta phải cố gắng trở thành một người mà người khác muốn chúng ta trở thành? Ta hãy thử thành thật với chính mình: Ta đang làm điều này vì lòng chân thật, hay chỉ vì muốn người khác yêu thích? Ta đang sống bằng tấm lòng, hay đang diễn một vai diễn để nhận được những lời khen?
Chúng ta có thể tạo ra một hình ảnh rất đẹp về bản thân để người khác tin rằng mình là một con người như vậy. Nhưng dù người khác có tin, có khen ngợi hay ngưỡng mộ hình ảnh ấy đến đâu, người phải sống với chính mình cuối cùng vẫn là ta.
Ta có thể đánh lừa người khác, nhưng rất khó đánh lừa chính mình. Ở sâu bên trong, ta biết khi nào mình đang sống giả tạo. Và sự khen ngợi của người khác không thể mang lại cho ta cảm giác bình an nếu chính ta biết rằng mình không sống thật với chính mình. Càng cố duy trì một hình ảnh không đúng với con người thật, chúng ta càng phải mệt mỏi để bảo vệ nó.
Vì vậy, sống chân thật trước hết là một cách trở về với chính mình.
Sống chân thật không có nghĩa là muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm, hoặc lấy lý do “tôi sống thật với bản thân” để biện minh cho sự ích kỷ và thiếu trách nhiệm. Chân thật không đồng nghĩa với tùy tiện. Ta vẫn cần biết điều gì đúng, điều gì sai; điều gì nên làm, điều gì không nên làm; và quan trọng nhất là nhìn rõ động cơ bên trong của mình.
Có thể chúng ta nhận ra rằng mình chưa phải là một người thật sự rộng lượng hay vị tha. Hãy thành thật thừa nhận điều đó. Điều ấy không có nghĩa là chúng ta là người xấu. Nó chỉ cho thấy rằng chúng ta vẫn còn những tập khí, sự ích kỷ và những giới hạn cần được nhìn nhận và chuyển hóa. Khi nhìn thấy con người thật của chính mình, chúng ta mới có cơ hội thay đổi.
Trong giáo lý Phật giáo, nghiệp không chỉ nằm ở hành động bên ngoài mà còn liên quan sâu sắc đến chủ ý và động lực đằng sau hành động đó. Vì vậy, điều quan trọng không chỉ là ta đã làm gì, mà còn là ta làm điều đó với tâm thế như thế nào. Chẳng hạn, ta có thể tỏ ra rất tử tế, chu đáo và sẵn lòng giúp đỡ người khác. Nhưng nếu bên trong, động lực chính của ta chỉ là muốn được mọi người yêu thích, được khen ngợi hoặc được mang tiếng là một người tốt, thì hành động ấy đã có một động cơ khác với lòng từ thiện chân thật. Ta đang làm điều tốt, nhưng đồng thời vẫn đang nuôi dưỡng sự chấp trước về hình ảnh của chính mình.
Ngược lại, đôi khi ta có một ý định tốt nhưng người khác lại hiểu lầm. Họ có thể không cảm ơn, thậm chí còn cho rằng ta có ý xấu và trở nên bực bội với ta. Trong trường hợp ấy, nếu chủ đích ban đầu của ta thật sự hướng thiện, ta không cần vì sự hiểu lầm của người khác mà nghi ngờ toàn bộ giá trị của chính mình. Tuy nhiên, ta vẫn cần nhìn lại cách mình hành động để lần sau có thể khéo léo và thiện xảo hơn.
Đây chính là một điểm rất quan trọng của việc sống chân thật: chân thật không phải là bảo vệ cái tôi, mà là thành thật nhìn vào tâm mình để biết mình đang hành động vì điều gì. Khi sống như vậy, chúng ta dần không còn cần phải chứng minh mình là người tốt trước mặt người khác. Ta không còn quá cần những lời khen, cũng không quá đau khổ khi bị người khác hiểu lầm. Bởi vì ta biết mình đang cố gắng sống đúng với những gì mình tin là thiện lành.
Và đây cũng chính là một trong những lợi ích lớn nhất của việc sống chân thật: hạnh phúc của ta dần không còn phụ thuộc vào sự công nhận của người khác.
Ví dụ, trong quá trình tu tập, ta học cách nuôi dưỡng tâm hoan hỷ khi bố thí. Khi cho đi bằng một tấm lòng chân thành, ta cảm thấy vui ngay trong chính hành động cho đi ấy. Người nhận có cảm ơn hay không, người khác có nhìn thấy hay không, có ai khen ngợi hay không cũng không còn là điều quyết định hạnh phúc của ta. Bởi vì niềm vui không đến từ lời khen của người khác. Niềm vui đến từ việc ta biết rằng mình vừa làm một điều phù hợp với tâm thiện của mình.
Khi tâm đã chân thật, một việc thiện không cần phải có khán giả.
Ta bố thí vì muốn giúp người, không phải để được mang tiếng là người rộng lượng. Ta giúp đỡ vì lòng thương, không phải để mắc nợ tình cảm. Ta đối xử tử tế vì đó là cách ta muốn sống, chứ không phải vì sợ người khác nghĩ xấu về mình. Khi ấy, dù người khác có nhìn thấy hay không, ta vẫn cảm thấy bình an.
Sống chân thật cũng giúp chúng ta nhẹ nhàng hơn với chính mình. Ta không còn phải duy trì quá nhiều hình ảnh, không phải nhớ mình đã nói gì với ai, không phải lo sợ một ngày nào đó người khác phát hiện ra con người thật phía sau những lớp vỏ mà ta đã tạo dựng. Ta có thể sống đơn giản hơn, tự nhiên hơn và thành thật hơn. Đến một tuổi nào đó, chúng ta sẽ nhận ra rằng lời khen của người đời rất ngắn ngủi. Người hôm nay khen ta có thể ngày mai quên ta. Người hôm nay hiểu lầm ta cũng có thể ngày mai thay đổi suy nghĩ. Nếu hạnh phúc của chúng ta đặt hoàn toàn vào những điều ấy, thì tâm ta sẽ luôn dao động theo người khác. Nhưng nếu hạnh phúc được xây dựng từ một nội tâm chân thật, từ những chủ ý thiện lành và từ cách ta sống đúng với những giá trị mà mình tin tưởng, thì chúng ta sẽ có một nguồn bình an vững vàng hơn. Sống chân thật không làm cho cuộc đời trở nên hoàn hảo. Nhưng nó giúp chúng ta không phải sống hai cuộc đời: một cuộc đời để người khác nhìn thấy và một cuộc đời mà chính mình phải âm thầm chịu đựng.
Khi ta dám nhìn nhận mình như mình đang là, biết rõ những điều tốt đẹp cũng như những thiếu sót của bản thân, ta mới thật sự có tự do để chuyển hóa. Và có lẽ, hạnh phúc sâu sắc nhất không phải là khi tất cả mọi người đều nghĩ tốt về ta, mà là khi ta có thể bình an nhìn lại chính mình và biết rằng mình đang sống một cuộc đời chân thật.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét