Thiền sư Nhất Hạnh giải thích về ba cánh cửa giải thoát này đại ý như sau : Đức Phật đã mở cho chúng ta ba cánh cửa để chúng ta có thể vượt thoát khỏi tình trạng đau buồn, sợ hãi và tuyệt vọng. Và ba cánh cửa đó được gọi là ba cánh cửa giải thoát. Cánh cửa giải thoát đầu tiên được gọi là “Không”.
“Không” nghĩa là không thường và không ngã chứ không phải là không có mặt ở đó. Có sự có mặt của hiện tượng, nhưng nhìn sâu vào hiện tượng đó thì không có cái gì là thường, không có cái gì là cốt lõi, có ngã. Cũng như khi chúng ta lột củ hành ra, từ lớp này sang lớp khác, chúng ta không tìm thấy một thứ gì cứng chắc ở bên trong. Ngoài những lớp hành ra thì không còn có cái gì khác nữa, Củ hành tuy là có mặt và đó là sự có mặt của những lớp hành mà thôi, không có cái gì chắc thật.
Và Thầy Long Thọ có dạy rằng:
Cái “Không” đó không phải là một cái tiêu cực, bởi vì nếu vạn vật không có cái Không đó thì vạn vật không thể nào biểu hiện được. “Dĩ hữu không nghĩa cố, nhất thiết pháp đắc thành”.
Vì vậy, cái mà chúng ta gọi là “Không” tức là nền tảng của sự biểu hiện của tất cả hiện tượng. Và khi chúng ta đặt câu hỏi, cái “không” đó có hay không? Thì chúng ta không thể nói rằng cái “Không” đó có hay không. Tại cái “Không” đó, nó thoát khỏi ý niệm có và không. Và như vậy, chúng ta biết chỉ có Chân Không mới thật là “Không” mà thôi, và “Không” không phải là sự đối lập của “Có”. Và nếu con thấu hiểu được tự tánh “Không” thì chúng con cũng sẽ không còn đau khổ, sợ hãi và tuyệt vọng nữa.
Giải thích chữ “Không” theo cách đời thường
1. “Không” không phải là “không có gì”
Khi bạn nhìn một bông hoa, rõ ràng hoa đang có mặt: bạn thấy nó, chạm vào nó, ngửi được mùi của nó. Nhưng nếu hỏi:
“Bông hoa có một bản chất riêng, tự tồn tại một mình không?”
thì câu trả lời là: không.
Hoa chỉ có mặt khi có đất, nước, ánh sáng, không khí, người trồng, hạt giống…
Thiếu một trong những điều kiện đó, hoa không thể xuất hiện.
Vậy nên:
Hoa có mặt, nhưng không tự tồn tại một mình.
Đó chính là ý của chữ “Không”:
Không có một cái “tôi” hay một bản chất cố định nào nằm bên trong sự vật.
2. Ví dụ củ hành: bóc mãi không thấy “lõi”
Bạn bóc củ hành: lớp ngoài, lớp trong, rồi lớp nữa…
Cuối cùng, bạn không thấy một “cục lõi” nào cả. Nhưng điều đó không có nghĩa củ hành không tồn tại. Nó vẫn ở đó, chỉ là nó được tạo thành từ nhiều lớp, chứ không có một “bản chất riêng biệt” nằm bên trong.
Con người cũng vậy.
Ta thường nghĩ: “Có một cái TÔI thật sự bên trong mình.”
Nhưng nhìn kỹ:
Cơ thể đến từ cha mẹ, thức ăn, nước uống, không khí.
Tâm trí đến từ gia đình, xã hội, giáo dục, ký ức, những người ta gặp.
Vậy cái “tôi” cũng giống củ hành:
Có mặt, nhưng không có một lõi cố định, bất biến.
3. “Không có ngã” nghĩa là gì?
Giả sử bạn nghĩ: “Tôi là người nóng tính.”
Nếu tin rằng đó là bản chất cố định, bạn sẽ bị mắc kẹt:
“Tôi vốn vậy rồi, tôi không thay đổi được.”
Nhưng nhìn theo “Không”, ta hỏi:
Nóng tính từ đâu mà có?
Do cách nuôi dạy?
Do trải nghiệm cũ?
Do đang mệt?
Có người khác chạm vào nỗi đau của mình không?
Vậy “nóng tính” không phải là bản chất cố định, mà chỉ là một trạng thái do nhiều điều kiện tạo ra.
Điều kiện thay đổi → trạng thái thay đổi.
Đây là điểm đẹp của chữ “Không”:
Không cố định → có thể chuyển hóa.
4. Tại sao “Không” là nền tảng để mọi thứ có thể biểu hiện?
Câu:
“Dĩ hữu không nghĩa cố, nhất thiết pháp đắc thành”
có thể hiểu đơn giản là:
Vì mọi thứ không cố định, nên mọi thứ mới có thể hình thành và thay đổi.
Giống như cái ly:
Nếu bên trong ly kín đặc, bạn không thể đựng nước.
Chính khoảng trống này làm cho ly có công dụng.
Nếu mọi thứ đều cố định:
Hạt giống không thể thành cây
Em bé không thể thành người lớn
Người đau khổ không thể trở nên bình an
Người giận không thể trở nên thương yêu
Nhờ “Không”, mọi thứ mới có thể chuyển hóa.
5. “Không” giúp mình bớt đau khổ như thế nào?
Ai đó nói một câu khiến bạn tổn thương. Bạn nghĩ:
“Người này ghét tôi.”
Nhưng nhìn sâu:
Có thể họ đang đau khổ
Có thể họ sợ hãi
Có thể họ trải qua chuyện gì đó
Có thể họ không cố ý làm bạn buồn
Hành động của họ không xuất phát từ một cái “ngã xấu xa” cố định, mà từ nhiều yếu tố.
Bạn cũng vậy.
Khi hiểu “Không”, ta bớt đóng đinh người khác:
“Anh ta là người xấu.”
Và bớt đóng đinh chính mình:
“Tôi thất bại.”
“Tôi bất hạnh.”
“Tôi sẽ mãi như vậy.”
Ta thấy:
Trạng thái này xuất hiện do nhiều điều kiện. Nếu điều kiện thay đổi, mình cũng thay đổi.
Đó là lý do vì sao hiểu “Không” giúp mình thoát khỏi đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng.
6. “Không” không phải là “mọi thứ đều vô nghĩa”
“Không” không nói rằng:
“Chẳng có gì tồn tại cả.”
Mà là:
Mọi thứ đều có mặt, nhưng không có gì tồn tại một mình, cố định.
Hoa là “Không”, nhưng hoa vẫn thơm.
Con người là “Không”, nhưng nỗi đau vẫn thật.
Bạn là “Không”, nhưng tình thương bạn dành cho người khác vẫn có tác dụng.
“Không” không phủ nhận cuộc sống.
Nó giúp ta nhìn cuộc sống sâu hơn.
7. Một câu dễ nhớ nhất về “Không”
Nếu phải nói thật ngắn gọn:
“Không” không phải là không có gì.
“Không” là không có gì tự mình mà có, cố định và bất biến.
Mọi thứ đều có mặt nhờ vô số điều kiện.
Và vì không cố định, nên mọi thứ đều có thể chuyển hóa.
Đó là vẻ đẹp của cánh cửa “Không” mà Thầy Nhất Hạnh muốn chỉ cho chúng ta .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét