Bạn có bao giờ để ý rằng, trong một bữa tiệc, khi mọi người đang huyên thuyên cười nói, đôi khi có một người chỉ ngồi lặng lẽ quan sát? Họ không vội vàng chen vào câu chuyện, cũng không cố gắng thu hút sự chú ý. Họ lắng nghe, quan sát cách mọi người nói chuyện, cách họ phản ứng và cả những điều không được nói ra.
Thoạt nhìn, những người như vậy có thể khiến người khác nghĩ rằng họ ít giao tiếp, nhút nhát hoặc không có nhiều điều để nói. Nhưng im lặng không đồng nghĩa với thiếu hiểu biết. Đôi khi, đó lại là biểu hiện của một người có khả năng quan sát tốt, biết suy nghĩ trước khi lên tiếng và hiểu rằng không phải điều gì mình nghĩ cũng nhất thiết phải nói ra.
Trong cuộc sống, chúng ta thường dễ bị thu hút bởi những người hoạt bát, tự tin và có khả năng thể hiện bản thân trước đám đông. Họ nói chuyện nhiều, phản ứng nhanh và luôn biết cách khiến mình nổi bật. Điều đó không có gì sai. Nhưng bên cạnh những người thích thể hiện, cũng có những người chọn cách sống trầm lắng hơn. Họ không cần phải chứng minh mình thông minh hay hiểu biết bằng lời nói.
Người ít nói thường có một thói quen tâm lý khá đặc biệt: họ quan sát trước khi phản ứng. Khi nghe một câu chuyện, thay vì lập tức đưa ra ý kiến, họ có thể dành thời gian suy nghĩ xem điều gì đang thật sự xảy ra, người đối diện muốn nói gì, và lời nói của mình có cần thiết không.
Vì vậy, với họ, lời nói không phải là cách để lấp đầy sự im lặng. Họ nói khi có điều cần nói, và thường cân nhắc trước khi đưa ra ý kiến. Không phải câu nói nào cũng dài, nhưng nếu đúng lúc và đúng vấn đề, một câu nói ngắn đôi khi có sức nặng hơn rất nhiều lời giải thích.
Đây cũng là một đặc điểm thường thấy ở những người biết giữ giới hạn trong giao tiếp. Họ không có nhu cầu kể hết chuyện riêng tư, không vội vã tiết lộ mọi suy nghĩ và cũng không thích khoe khoang những gì mình biết. Họ hiểu rằng càng nói nhiều, chúng ta càng dễ vô tình nói ra những điều không cần thiết.
Trong môi trường công việc, khả năng giữ kín thông tin, biết lắng nghe và biết dừng đúng lúc cũng là những phẩm chất có thể tạo nên sự tin cậy. Một người không tùy tiện tiết lộ chuyện riêng của người khác, không mang bí mật của công việc ra làm đề tài trò chuyện và không sử dụng hiểu biết của mình để khoe khoang thường dễ tạo được cảm giác an toàn cho những người xung quanh.
Đằng sau vẻ ngoài trầm lặng của một người ít nói đôi khi là cả một thế giới nội tâm phong phú. Họ có thể suy nghĩ rất nhiều, cảm nhận rất sâu và quan sát người khác kỹ hơn chúng ta tưởng. Họ không nhất thiết phải thể hiện tất cả những điều đó ra bên ngoài.
Tuy nhiên, ít nói không có nghĩa là lúc nào cũng thông minh, và nói nhiều cũng không có nghĩa là kém hiểu biết. Có những người hướng ngoại, nói chuyện nhiều nhưng vẫn rất sâu sắc và thông minh. Ngược lại, cũng có những người ít nói chỉ đơn giản vì họ nhút nhát, thiếu tự tin hoặc không thích giao tiếp. Vì vậy, không nên đánh giá một con người chỉ dựa vào việc họ nói nhiều hay ít.
Điều đáng nói hơn nằm ở cách một người sử dụng lời nói.
Một người trưởng thành về mặt tâm lý không nhất thiết phải im lặng mọi lúc. Họ biết khi nào nên nói, khi nào nên lắng nghe và khi nào nên giữ im lặng. Họ không dùng lời nói để hạ thấp người khác, cũng không cần phải liên tục chứng minh rằng mình giỏi hơn những người xung quanh.
Người xưa có câu: “Khôn ngoan chẳng lọ nói nhiều, người khôn nói nửa điều cũng khôn.” Câu nói ấy nhắc chúng ta rằng giá trị của lời nói không nằm ở số lượng, mà ở sự đúng đắn, đúng lúc và đúng hoàn cảnh. Trong tâm lý học, một người có khả năng tự kiểm soát thường không phản ứng ngay trước mọi kích thích. Họ có thể dừng lại một chút để suy nghĩ trước khi hành động hoặc nói ra điều gì đó. Khoảng dừng ấy tuy rất ngắn, nhưng đôi khi lại giúp con người tránh được nhiều sai lầm.
Bởi vậy, người thật sự có bản lĩnh không nhất thiết phải là người nói lớn nhất trong căn phòng. Họ có thể ngồi yên, lắng nghe và quan sát. Khi cần, họ đứng lên hành động. Khi cần nói, họ nói những điều cần thiết. Và khi không cần nói, họ đủ bình thản để im lặng.
Cuối cùng, sự khôn ngoan không nằm ở việc nói ít hay nói nhiều, mà ở khả năng hiểu bản thân, hiểu người và hiểu hoàn cảnh. Có những lúc, một lời nói đúng lúc có thể giải quyết một vấn đề; nhưng cũng có những lúc, im lặng đúng lúc lại là biểu hiện của sự trưởng thành.
Người có chiều sâu không cần dùng lời nói để chứng minh giá trị của mình. Họ để cách sống, cách đối xử và những việc họ làm lên tiếng thay cho mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét